Dư thị vội bảo quản gia tìm sổ ghi sính lễ, tính toán sơ qua, đổi thành bạc trắng thì được tròn số, đúng hai vạn lượng, rồi giao cho Vương phi An Thân.
Cao Ngọc Uyên cầm lấy bạc, trong lòng ngổn ngang trăm mối, chẳng còn muốn nấn ná ở Chu phủ thêm chút nào nữa, lập tức cáo từ.
Hoài Khánh không nỡ, đứng dậy đi theo: “Vương phi, để ta tiễn người một đoạn.”
Cao Ngọc Uyên ngoảnh lại nhìn nàng, gật đầu không nói lời nào. Từ đầu đến cuối, Tạ Dịch Vi chỉ lạnh lùng quan sát, không xen vào lấy một câu.
Tiễn đến cổng trong, Cao Ngọc Uyên bảo công chúa dừng bước.
Hoài Khánh có rất nhiều điều muốn nói nhưng chẳng thể mở lời, chỉ dặn: “Vương phi hãy bảo trọng.”
Cao Ngọc Uyên khẽ cúi người, mỉm cười rồi quay lưng rời đi.
Hai chú cháu lên xe ngựa, lúc này Tạ Dịch Vi mới mở miệng: “Không biết chuyện này mà đến tai người trong cung, hắn sẽ nghĩ thế nào?”
Cao Ngọc Uyên lúc này chẳng buồn để tâm đến suy nghĩ của ai nữa, lòng nàng như rơi xuống đáy cốc.
“Chuyện hôn sự này vốn là thánh chỉ ban hôn, ta sợ thiệt thòi cho Thế tử, nên cũng mong sau này hai người được hạnh phúc, còn vòng vo nhờ công chúa Hoài Khánh khuyên giải giúp. Giờ thì hết rồi.”
Nàng buồn bã thở dài: “Lần này, e rằng Quốc công gia thật sự bị bệnh rồi!”
Tạ Dịch Vi trầm mặc hồi lâu, bỗng nhẹ nhàng xoa đầu A Uyên, lời nói ẩn ý sâu xa: “A Uyên à, có những lúc con phải tin vào số mệnh, tất cả đều là định mệnh an bài!”
Cao Ngọc Uyên không hiểu thâm ý trong lời này, bướng bỉnh ngẩng đầu: “Mệnh ta do ta, không do trời!”
…
Hai người họ vừa rời đi, Hoài Khánh và phò mã cũng lên xe về phủ công chúa.
Trên xe, Chu Duẫn thở dài: “Muội muội hai lần bị từ hôn, thật đúng là số mệnh lận đận, về sau chuyện lấy chồng chắc khó lắm!”
Hoài Khánh lạnh lùng liếc hắn, hừ một tiếng: “Lời này sao lúc nãy Vương phi An Thân còn ở đó chàng không nói? Lỡ đâu Vương phi thấy muội ấy đáng thương, mềm lòng, biết đâu lại không từ hôn nữa.”
Chu Duẫn vội nói: “Nhưng mà lấy không được còn hơn là mất mạng!”
“Được lợi rồi thì đừng giả bộ đáng thương nữa!”
Giọng Hoài Khánh lạnh xuống: “Người ta, Thế tử gia, hành xử đã đủ nghĩa khí rồi. Nếu là kẻ khác, vì giữ mạng, chẳng phải sẽ chết cũng bám lấy sợi dây cứu mạng Chu gia các người đó sao!”
Chu Duẫn bị nàng nói cho cứng họng, không cãi được lời nào.
Hoài Khánh thấy hắn bị chặn họng, bức bối trong lòng mới trút được phần nào, thầm nghĩ: Trước kia, ta thật đã xem nhẹ người như Tô Trường Sam!
…
Cao Ngọc Uyên về đến phủ, cảm giác như vừa trải qua một trận chiến dữ dội, toàn thân mệt mỏi rã rời, bèn giao việc báo tin với Tô Trường Sam cho tam thúc xử lý.
Dù sao thì họ cũng ở cùng một viện.
Tạ Dịch Vi cắn răng vào phòng, không ngờ Tô Trường Sam lại đang ngủ.
Hắn lặng lẽ ngồi bên giường, ánh mắt từ từ lướt qua khuôn mặt người kia.
Người này lúc tỉnh và lúc ngủ như hai con người hoàn toàn khác biệt. Nếu phải chọn, hắn vẫn thích dáng vẻ khi ngủ hơn.
Chỉ cần tỉnh lại, ánh mắt kia, lời nói kia, đều khiến người khác không yên lòng.
Trong khoảnh khắc yên tĩnh đó, Tạ Dịch Vi như trở lại khe núi Tây Sơn, dưới ánh trăng bạc cuối thu, tiếng côn trùng lấp đầy lòng hắn.
Một nước lớn như Đại Tân, một thiên hạ rộng lớn, đông tây cách biển, nam bắc vô biên…
Thế mà lại chẳng dung nổi hai con người kinh thế hãi tục!
Tô Trường Sam à, Tô Trường Sam, hôn sự đã từ bỏ rồi, sau này chúng ta… biết phải làm sao đây?
Tô Trường Sam tỉnh lại, đã không thấy người nọ đâu nữa, là Đại Khánh báo tin việc từ hôn đã thành công.
Hàng mi rủ xuống che đi sự vui sướng trong đáy mắt.
Cuộc đời con người, mấy ai chịu được cảnh phí hoài thời gian? Từ nay về sau, hắn không còn gì phải vướng bận nữa!