Tô Trường Sam gật đầu: “Được, mai ta viết luôn!”
Vừa nghe đến cái tên Hách Liên Chiến, trong đầu Cao Ngọc Uyên lập tức hiện lên một đôi mắt, đôi mắt đó còn hung dữ hơn sói, còn gian hiểm hơn cáo, khiến nàng cảm thấy cực kỳ khó chịu trong lòng.
“A Uyên, rót cho ta chén rượu!”
“Ồ!”
Cao Ngọc Uyên rót rượu cho Lý Cẩm Dạ, cúi đầu mới phát hiện trong chén vẫn còn quá nửa, ngẩng đầu lên thì thấy hắn đang mỉm cười nhìn mình.
Mấy mánh khóe nhỏ của nam nhân, đều là những chiêu trò tinh tế chỉ để chọc nàng vui vẻ, thật khiến người ta khó lòng chống đỡ.
Những khó chịu trong lòng Cao Ngọc Uyên chợt tan biến như mây khói, nàng nháy mắt một cái với hắn.
Lý Cẩm Dạ bật cười.
Tô Trường Sam hoàn toàn không để ý đến mấy động tác nhỏ giữa hai người kia, thở dài nói: “Hôm nay hiếm hoi tụ họp được thế này, có thể nào tạm gác công chuyện sang một bên, trò chút chuyện chuyện gió trăng tuyết nguyệt không? Hai tháng nay gia đây bức bối muốn chết rồi, chẳng lẽ không thể để gia vui một chút sao? Hư Hoài, ngươi nói xem?”
Trương Hư Hoài lập tức phụ họa: “Đúng vậy, bản thái y còn chưa hoàn toàn khỏi bệnh sau khi trúng độc, cần có niềm vui để xoa dịu thể xác và tinh thần.”
Cao Ngọc Uyên che miệng cười: “Sư phụ, niềm vui không xoa dịu được tâm hồn của người đâu, nhưng A Cổ Lệ thì có thể!”
“Con nha đầu này đúng là hỗn hào!” Trương Hư Hoài trợn mắt: “Ngươi biết đây gọi là gì không? Là phạm thượng đó!”
“Chậc chậc chậc!”
Cao Ngọc Uyên vừa lắc đầu vừa cảm thán: “Ban đầu ta còn định viết thư cho A Cổ Lệ, một là hỏi xem cái tên họ Bạch kia có làm gì kỳ quái ở Bồ Loại không, hai là kể cho nàng chuyện sư phụ bị vào tù rồi trúng độc, để nàng lúc nào cũng nhớ thương. Giờ xem ra, ta đúng là lo chuyện bao đồng rồi.”
“Ngươi… ngươi… ngươi…”
Trương Hư Hoài nói không ra lời, mắt nhíu lại, môi mím chặt, lập tức giả vờ tội nghiệp: “A Uyên à, một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Ngươi đối xử với cha già thế này, không thấy đau lòng à?”
“Không đau chút nào!” Cao Ngọc Uyên lườm một cái.
“Ngươi không đau, ta đau!”
Trương Hư Hoài thân mật vỗ vai đồ đệ, cười hì hì nói: “A Uyên à, bức thư đó nhất định phải viết sư phụ ta càng thảm càng tốt! Nào nào, sư phụ mời con một chén, nhìn sư phụ đi, từ sau khi trúng độc, sức khỏe ta yếu như Trường Sam vậy đó!”
Tô Trường Sam bèn thừa nước đục thả câu: “Sức khỏe ta là đúng suy nhược, còn ngươi không giống ta, ngươi là thận yếu! Từ sau khi A Cổ Lệ đi, ngươi yếu đến tận bây giờ!”
“Đồ rùa con nhà ngươi!”
Trương Hư Hoài tức đến mức nhảy dựng lên, suýt nữa lao vào cắn chết hắn. Ánh mắt vừa chuyển đã nhìn về phía Tạ Dịch Vi bên cạnh, đảo mắt một vòng, vừa định mở miệng thì đã bị Tạ Dịch Vi nhanh tay che miệng lại.
“Hư Hoài, Hư Hoài, đừng so đo với hắn nữa, ta uống rượu với ngươi, nào nào nào…”
Trương Hư Hoài thầm nghĩ: Con bà nó, ngươi đâu có thật lòng uống rượu với ta, là sợ ta nói lỡ miệng trước mặt cháu gái ngươi, nên mới lấy rượu nhét vào miệng ta mà thôi! Ngươi cũng là đồ rùa con!
Tô Trường Sam nghĩ: Xem kìa, vẫn là A Vi nhà ta biết thương người!
Lý Cẩm Dạ liếc nhìn Tô Trường Sam: Lão lưu manh đúng là khác biệt!
Cao Ngọc Uyên bị hai người đó chọc cười đến mức ngã vào lòng Lý Cẩm Dạ.
Lý Cẩm Dạ vuốt nhẹ lưng nàng, khẽ ho một tiếng, bên ngoài Thanh Sơn lập tức sai người mang thêm hai bình rượu ấm vào.
Uống loại rượu mạnh nhất, ôm người phụ nữ yêu nhất, bên cạnh lại có huynh đệ thân thiết nhất…
Cuộc đời hắn, dù chỉ còn vài năm, cũng đã đủ rồi!
*
Phủ công chúa, trong noãn các.