Đêm hôm ấy, noãn các náo loạn cho đến tận giờ Tý mới tan.
Trương Hư Hoài bị Loạn Sơn cõng về phòng. Hắn vừa chui lên giường đã lầm bầm mấy tiếng “A Cổ Lệ”, đầu vừa chạm gối là ngủ say như heo.
Tạ Dịch Vi còn thảm hơn, uống hai chén rượu Thiêu Đao Tử, gục luôn trên bàn, bất tỉnh nhân sự.
Tô Trường Sam cũng chẳng khá hơn, dùng đũa gõ vào bát, lè nhè hét lên vài tiếng, nhưng chẳng ai hiểu hắn hét cái gì.
Lúc tiệc tan, Đại Khánh và Nhị Khánh mỗi người cõng một tên say về.
Lý Cẩm Dạ dù uống không ít rượu nhưng vẫn tỉnh táo. Hắn kéo tay Cao Ngọc Uyên, bước ra khỏi noãn các, đi về phía vườn sau.
Đêm đầu đông rét căm căm, hắn không cho ai theo sau, xung quanh tối đen như mực, chẳng thấy rõ đường đi.
Cao Ngọc Uyên lạnh đến mức rúc hẳn vào lòng hắn: “Về đi thôi, tối om thế này, còn đi dạo cái gì nữa.”
Lý Cẩm Dạ lại cố chấp đi tiếp.
Cao Ngọc Uyên không cần nhìn cũng biết hắn đang rất vui. Cũng không cần đoán, hẳn là vì chuyện của Phúc vương.
Bao nhiêu ngày bôn ba mưu tính, cuối cùng hai ngọn núi lớn chắn đường cũng đã bị dẹp bỏ, chuyện phía sau sẽ dễ dàng hơn nhiều.
“A Uyên, đi thêm một chút với ta nữa!”
Cao Ngọc Uyên than trách: “Sức khỏe chàng không chịu được gió, nhiều nhất chỉ đi thêm một lát thôi, rồi phải về.”
“Một lát là bao lâu?”
“Nửa tuần trà thôi!” Nàng bị gió lạnh tạt vào mặt đến đau rát: “Không thể hơn nữa!”
Lý Cẩm Dạ bật cười: “Lúc ta ở trong ngục, mỗi đêm đều nghĩ: Ngọc Uyên nhà ta ở ngoài có sốt ruột không, có nhớ ta không, có gầy đi không, ban đêm có đá tung chăn, có một mình trốn trong chăn khóc thầm không…”
“Sau đó thì sao?” Cao Ngọc Uyên mỉm cười.
“Làm gì có sau đó!” Lý Cẩm Dạ ôm chặt nàng hơn: “Chỉ nghĩ vậy thôi.”
Cao Ngọc Uyên vừa bực vừa buồn cười, nhón chân, ghé sát tai hắn thì thầm: “Có sốt ruột, có nhớ, có gầy, và đã từng khóc.”
“Thấy chưa, ta đoán trúng hết!”
Lý Cẩm Dạ đắc ý cúi đầu hôn nàng: “Sau đó ta bảo với Hư Hoài, chuyện đầu tiên sau khi ra ngoài là phải dỗ dành nàng cho thật tốt.”
“Đã dỗ chưa?” Cao Ngọc Uyên liếc hắn một cái, ánh mắt long lanh.
“Chẳng phải đang dỗ đây sao?”
Lý Cẩm Dạ cắn môi nàng: “Trước tiên dỗ ngoài này, lát nữa lên giường dỗ tiếp!”
Cao Ngọc Uyên bị hắn nói đến tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, vội đưa tay bịt miệng hắn, nhưng lại bị hắn nắm lấy: “Sao tay lạnh thế?”
“Chàng cũng đâu ấm hơn gì!”
Hai người, bốn bàn tay, như vừa ngâm nước đá vậy.
“Là lỗi của ta!” Hắn phà hơi ấm vào lòng bàn tay nàng.
Lúc này phải nhân cơ hội hắn áy náy mà lừa hắn về phòng mới đúng.
Cao Ngọc Uyên khẽ nói: “Về thôi, ta sắp đông thành cục băng rồi.”
Lý Cẩm Dạ quả nhiên không nỡ để nàng lạnh, ôm nàng quay người đi thẳng.
Về tới phòng, La ma ma và mấy người đã chuẩn bị sẵn nước nóng.
Lý Cẩm Dạ đẩy nàng vào phòng tắm: “Nàng tắm trước đi, ta uống chén trà nóng giải rượu.”
Cao Ngọc Uyên tin thật, thoải mái ngâm mình trong thùng gỗ, đang tận hưởng thì bỗng có người bước vào. Nàng ngoảnh đầu lại, liếc một cái thì mặt đỏ đến tận cổ.
Lý Cẩm Dạ ngồi vào thùng tắm, không nói lời nào, chỉ thản nhiên ngắm nàng không chớp mắt.
Tim Cao Ngọc Uyên thót lên, duỗi chân đá hắn: “Lớn rồi mà không biết xấu hổ!”
“Ta với phu nhân mình tắm chung thì có gì là xấu hổ?”
Lý Cẩm Dạ dịch lại gần, dang tay ôm nàng lên người, cắn nhẹ vành tai nàng: “Chuyện này cũng là điều ta nghĩ đến khi còn trong ngục.”
Tim Cao Ngọc Uyên đập như trống, cảm giác thật không thể tả, thầm nghĩ: Gã này lúc ở trong ngục nghĩ được bao nhiêu chuyện thế không biết!
Ai ngờ lúc này, Lý Cẩm Dạ bất ngờ đưa tay vuốt nhẹ xuống xương cụt nàng.