Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến thật!
Cao Ngọc Uyên thở dài, nói: “Phiền lão quản gia mời Thế tử ra đây giúp ta, ta đi gặp công chúa trước ở hoa sảnh.”
Lời còn chưa dứt, lão quản gia còn chưa kịp trả lời, thì lại có một tiểu nha hoàn chạy tới báo: “Khởi bẩm vương phi, Tam phu nhân đến rồi.”
Đều đến cùng một lúc sao!
Cao Ngọc Uyên lập tức nói: “La ma ma, bà ngồi với Tam phu nhân một lát giúp ta, ta gặp công chúa xong sẽ sang ngay.”
La ma ma vội đáp: “Tiểu thư cứ yên tâm!”
…
Khi Cao Ngọc Uyên tới hoa sảnh thì Hoài Khánh đã uống hơn nửa chén trà.
“Xin lỗi đã để công chúa đợi lâu, chuyện phiếm để sau, để ta bắt mạch cho công chúa trước.”
Lời này vừa đúng ý Hoài Khánh.
Thật ra chứng hàn cung của nàng đã chữa khỏi hơn nửa, nhưng do chuyện tế lễ Tây Sơn và việc hai phủ hủy hôn kéo dài hai tháng.
Trước khi đến nàng còn lo Cao Ngọc Uyên ghi nhớ chuyện cũ, không nhắc gì đến chữa bệnh nữa. Ai ngờ người ta vừa vào cửa đã chủ động nhắc đến, làm sao nàng có thể không đồng ý? Lập tức xắn tay áo, đưa tay ra.
Cao Ngọc Uyên đặt ba ngón tay lên mạch, tập trung bắt mạch rồi lắc đầu: “Hai tháng không dùng thuốc, lại thêm trời lạnh, hàn khí trong người công chúa còn nặng hơn trước. Vậy thế này, ta kê hai đơn thuốc: một uống trong, một dùng ngoài, chỉ có thể kết hợp cả hai mới hiệu quả.”
Người với người, đôi khi phải dựa vào duyên phận.
Trước đây Hoài Khánh thấy mình với Cao Ngọc Uyên đúng kiểu khắc khẩu, nhìn kiểu gì cũng không thuận mắt. Giờ nhìn lại, càng nhìn càng thấy hợp.
Nàng thở dài: “Nếu không có chuyện Tây Sơn, hai nhà đã là thông gia, ngươi đối tốt với ta thế này, ta cũng yên tâm mà nhận. Bây giờ… lại thành ta nợ ngươi nhiều quá.”
“Hôm nay ngươi nợ ta, mai ta nợ ngươi, như vậy mới có thể gặp nhau mãi được.” Cao Ngọc Uyên mỉm cười.
Hoài Khánh nghe xong, trong lòng càng thấy áy náy.
An Thân Vương phi nói chuyện khách sáo như vậy, chứ thực tế thế nào, ai mà không hiểu. Nàng thật sự không biết nên mở miệng thế nào nữa.
Cao Ngọc Uyên chẳng hay biết gì những toan tính trong lòng Hoài Khánh, bèn quay sang bảo nha hoàn ngoài cửa: “Thế tử gia sao còn chưa tới? Mau sai người đi giục.”
“Đến rồi, đến rồi, thế tử đến rồi ạ!”
Cao Ngọc Uyên đứng dậy, cười nói: “Thế tử đến rồi thì ta không làm phiền nữa, đi kê hai đơn thuốc…”
“Không vội, không vội!” Hoài Khánh vội giữ nàng lại: “Ta tìm Thế tử cũng không có chuyện gì lớn, vương phi cũng ngồi lại nghe chút đi.”
Tô Trường Sam ở ngoài nghe được câu này, bèn cất giọng lớn: “Cao Ngọc Uyên, ngươi ngồi đi, chẳng có gì phải tránh cả!”
Cả hai đều muốn nàng ở lại, Cao Ngọc Uyên cũng không tiện từ chối nữa.
Tô Trường Sam bước vào, ngồi xuống ghế gỗ lê, chưa chờ nha hoàn rót trà đã mở miệng: “Tìm ta có chuyện gì?”
Hoài Khánh thấy bộ dạng thiếu kiên nhẫn của hắn, đoán là Quốc công phủ đã gửi tin, bèn không vòng vo nữa.
“Thật ra cũng không có chuyện gì khác, chỉ là thấy Thế tử và Chu tiểu thư vốn là một mối lương duyên tốt, vậy mà lại bị…”
“Công chúa có từng nghe câu ‘nước đổ khó hốt’ chưa?” Tô Trường Sam lạnh lùng ngắt lời.
Hoài Khánh nghẹn họng.
Cao Ngọc Uyên bên cạnh cũng giật mình, hóa ra công chúa Hoài Khánh đến là để làm mối?
“Hôn nhân không phải trò đùa, đã hủy là hủy, sao có thể nói hôm nay hủy, mai lại thành được?”