Cao Ngọc Uyên đã sống hai kiếp người, đây là lần đầu tiên nàng thấy hai nam nhân ôm nhau.
Nàng véo mình một cái, lại không thấy đau, trong khoảnh khắc ấy nàng gần như chắc chắn mình đang nằm mơ.
Lại véo thêm cái nữa, á…!
Đau thật!
Nàng hét lên một tiếng kinh thiên động địa, sắc mặt lập tức biến đổi, quay đầu bỏ chạy như thể có quỷ đuổi phía sau.
Tô Trường Sam và Tạ Dịch Vi bị nàng dọa đến mức mỗi người đều lùi lại vài bước.
Tô Trường Sam khoanh tay, lẩm bẩm: “Không lẽ nàng ấy định đi lấy kim châm có tẩm độc để kết liễu ta?”
Mặt mày Tạ Dịch Vi xám xịt, ảo não: “Ta đường đường là thúc thúc của nàng, sau này còn mặt mũi nào mà xuất hiện trước mặt con bé nữa đây?”
…
Lúc này Lý Cẩm Dạ đang cùng hai mưu sĩ bàn bạc công việc, chỉ nghe rầm một tiếng, cửa bị đá văng, Cao Ngọc Uyên tóc tai bù xù lao thẳng vào.
Nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của nàng, Lý Cẩm Dạ ngờ vực: Không phải chỉ mang rượu đến cho Thế tử, tiện thể hỏi Chu tiểu thư nhìn trúng hắn ở điểm nào thôi sao? Sao lại thành ra thế này?
Tào Minh Cương: Vương phi đánh nhau với ai à?
Phương Triệu Dương: Hay là gặp ma rồi?
Lý Cẩm Dạ dùng mắt ra hiệu cho hai người, tuy cả hai tò mò cả bụng nhưng vẫn hành lễ lui ra.
Tào và Phương vừa đi khỏi, Cao Ngọc Uyên lập tức nhào tới: “Lý Cẩm Dạ, chàng đánh ta một cái đi!”
Lý Cẩm Dạ: “…” Cái yêu cầu vớ vẩn gì đây?
“Nhanh, đánh ta một cái!”
Cao Ngọc Uyên sốt ruột, nắm lấy tay hắn, định tát vào mặt mình.
Lý Cẩm Dạ sao mà nỡ? Hắn cúi đầu, cắn mạnh lên môi nàng.
Cao Ngọc Uyên như bị sét đánh, túm lấy vạt áo trước ngực hắn, lẩm bẩm: “Không phải mơ, thật sự không phải mơ!”
Lý Cẩm Dạ dở khóc dở cười, hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”
“Ta…”
Cao Ngọc Uyên đang định kể hết mọi chuyện, nhưng nghĩ đến việc liên quan đến tam thúc của mình, lời nói đến miệng lại nuốt ngược trở vào.
Dưới ánh mắt như đuốc của Lý Cẩm Dạ, nàng cắn răng ú ớ: “Không có gì, ta… ta chỉ chạy bộ rèn luyện sức khỏe thôi. Chàng bàn việc tiếp đi, ta về phòng trước.”
Không được, phải tìm một nơi yên tĩnh để trấn tĩnh lại, cảnh tượng vừa rồi đã mở ra cho nàng một cánh cửa thế giới mới.
Lý Cẩm Dạ nhìn nàng trơ mắt nói dối, mí mắt giật giật liên hồi: “A Uyên, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Trong lòng Cao Ngọc Uyên lúc này là một mớ cảm xúc hỗn độn, gần như muốn trào ra ngoài, nhưng bên ngoài vẫn cố gắng trấn tĩnh: “Không sao đâu, thật đấy, không sao!”
“Nói!” Mặt Lý Cẩm Dạ trầm xuống.
Cao Ngọc Uyên không thể gượng được nữa, đẩy hắn ra, cầm lấy chén trà trên bàn hắn từng uống, uống cạn trong một hơi. Sau cùng, nàng nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Lý Cẩm Dạ, vừa rồi ta…”
Nói được nửa câu thì nàng dừng lại. Trong đầu, những đoạn ký ức lướt qua như một cuốn phim tua ngược.
Tam thúc rơi xuống vực, Tô Trường Sam liều mình cứu, hai người cùng dưỡng thương trong một viện, Tô Trường Sam nhất quyết từ hôn…
Rồi quay lại lần đầu tiên quen biết, xưng huynh gọi đệ, đêm trừ tịch Tô Trường Sam mời tam thúc qua, tam thúc đính hôn, hai người trở mặt không qua lại nữa…
Cao Ngọc Uyên đập trán một cái, hóa ra hai người đó đã có tư tình từ lâu, chỉ có nàng là kẻ ngốc không hay biết gì!
Lý Cẩm Dạ thấy nàng tự vỗ đầu, sợ hãi đến mức nắm lấy hai tay nàng lay mạnh: “Cao Ngọc Uyên, nàng có nói không? Muốn làm ta lo chết hay sao?”