Bên bờ sông Bình Giang ở Kinh thành, có một con phố nằm cạnh sông, đầy rẫy thanh lâu, kỹ viện, nổi tiếng nhất trong số đó là Vạn Hoa Lâu.
Đêm buông xuống.
Đèn hoa mới sáng.
Vạn Hoa Lâu với nét cổ kính giăng đèn lồng đỏ, tiếng tơ trúc vang lên, các cô nương ríu rít, vui vẻ náo nhiệt.
Trong căn phòng trang nhã sâu nhất ở lầu hai, một cô nương mặc váy sa trong suốt múa vạt áo, che mặt liếc nhìn, trông như một chú bướm hoa, mềm mại quyến rũ cuốn lấy nam nhân bên cạnh.
Lý Cẩm Dạ tay nâng ly rượu, tay kia nhẹ nhàng đặt lên eo của cô nương.
"Công tử, ngực của Ngọc nhi khó chịu, ngài xoa giúp đi."
"Là ngực hay là trái tim, ngươi nói rõ đi. Nếu là ngực, còn có thể xoa xoa, nếu là trái tim, thì đâu phải chỉ xoa đơn giản như vậy!"
"Công tử hư quá!" Nữ tử nắm tay đánh nhẹ, ánh mắt long lanh lả lơi.
Thật là lẳng lơ!
Trương Hư Hoài mặc chiếc áo xanh đứng bên cửa sổ, thỉnh thoảng quay đầu nhìn đôi nam nữ đang vui vẻ, ánh mắt u buồn, trông như một người thiếp bị nam nhân ruồng bỏ.
Cửa từ bên ngoài bị đẩy ra.
Tô Trường Sam phe phẩy chiếc quạt, bước chân thong thả bước vào, gương mặt cười nhưng giọng nói lạnh lùng: “Cút ra ngoài."
Cô nương đỏ môi hờn dỗi, thổi một hơi vào tai nam tử bên cạnh, giọng mềm mại: “Công tử, nhớ đến tìm Ngọc nhi, đêm nay Ngọc nhi sẽ hầu hạ công tử thật tốt."
Lý Cẩm Dạ cười nhạt, tay bóp mạnh eo nữ tử một cái: “Đi đi."
Trương Hư Hoài vừa quay đầu lại, nhìn thấy nụ cười và cái bóp đó của Lý Cẩm Dạ, thầm mắng một câu: "Cầm thú."
Ngọc nhi rời đi, Tô Trường Sam vén áo choàng ngồi xuống, tự rót cho mình một ly rượu, uống cạn.
"Một tin vui, một tin buồn, muốn nghe tin nào trước?"
Lý Cẩm Dạ khẽ cau mày, không trả lời hắn.
Trương Hư Hoài ở bên cửa sổ lại đảo mắt: “Nghe tin vui trước đi, tuổi tác lớn rồi, chịu không nổi sợ hãi."
Tô Trường Sam mỉm cười, nói: “Tin vui là, Mộ Chi ngươi sắp được mở phủ; tin buồn là, có người thấy ngươi đêm đêm vui chơi, sợ ngươi hại thân, định kết thông gia với ngươi đấy."
Lý Cẩm Dạ điềm nhiên nhìn hắn một cái: “Cái người đó là ai?"
"Nương nương này, nương nương kia, thậm chí ngay cả Trung cung, nghe nói cũng đã gọi nhà ngoại vào cung."
Tô Trường Sam cầm ly rượu chạm nhẹ với hắn: “Con cá muối* này, sắp lật mình rồi."
*鹹魚từ gốc, đọc là xianyu, chữ xian nó đồng âm với từ nhàn rỗi cho nên từ này hay được dùng cho mấy người sống rảnh rỗi lười biếng chỉ muốn nằm dài (giúng em)
Lý Cẩm Dạ mỉm cười, không nói gì.
Tô Trường Sam quay đầu, nhìn sang Trương Hư Hoài đang chống đầu xem kịch, cười nói: “Ngươi cũng có một chuyện vui, các nương nương nghe nói ngươi lớn tuổi rồi mà vẫn chưa có nha hoàn ấm giường, cũng đang âm thầm sắp xếp đó."
Trương Hư Hoài hậm hực "phì" một tiếng: “Chà, ta có tài đức gì mà được vậy!"
Tô Trường Sam ánh mắt lóe sáng, cười khẩy: “Đường đường là viện thủ Thái Y Viện, chuyện chung thân đại sự cũng khiến người ta bận tâm chứ."
"Đ*t cái bà nó chớ!"
Trương Hư Hoài buông một câu chửi, cầm ly rượu tu thẳng vào miệng. Những ngày thế này, không bằng ở Tôn gia trang tự do hơn.
Lý Cẩm Dạ cười nhạt: “Hay ngươi nói mình bị bất lực?"
"Ngươi mới bất lực, cả nhà ngươi bất lực."
Lý Cẩm Dạ không giận mà cười: “Hư Hoài à, vào kinh, tính tình ngươi càng ngày càng kém rồi."
"Cứ tiếp tục thế này, ngươi sẽ trở thành viện thủ Thái Y Viện đoản mệnh nhất Kinh thành đấy." Tô Trường Sam không sợ chết thêm một câu.
"Ngươi, các ngươi..." Trương Hư Hoài giơ tay chỉ, còn mong gì họ nói điều tốt đẹp hơn không.
Đúng lúc đó, Tô Trường Sam đột nhiên hạ thấp giọng: “Còn một chuyện, không biết là tốt hay xấu."
Lý Cẩm Dạ liếc nhìn hắn, ánh mắt sắc như dao.
"Nghe nói vị đó sắp xuống Giang Nam."