Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Hôm qua, trước khi Tạ nhị gia tới trách tội, thì vừa từ Lục Liễu Cư đi ra. Dù chỉ dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng biết, nhất định là Thiệu di nương đã nói bên tai ông ta.
Thiệu di nương vì muốn được nâng thành chính thất, vì hai đứa con của mình, chắc chắn sẽ không từ thủ đoạn mà hết lần này tới lần khác hãm hại mẹ con nàng.
Canh phòng ngày đêm cũng có lúc sơ suất, chi bằng cắm một tai mắt vào trong, giám sát nhất cử nhất động của viện đó.
La ma ma gật đầu: “Nô tỳ sẽ nghĩ cách thử xem sao.”
“La ma ma à, trong tay chúng ta vẫn còn ít bạc, chuyện cần tiêu thì cứ tiêu, đừng tiếc. Tóm lại, phải nhanh chóng cài người vào được.”
La ma ma lập tức nghiêm mặt, cúi đầu đáp: “Dạ, tiểu thư.”
“Tạ quản gia tới rồi.”
Tạ Ngọc Uyên và La ma ma liếc mắt nhìn nhau, vội mời người vào.
Tạ quản gia đã ngoài năm mươi, tóc đã bạc, đuôi mắt trán đầy nếp nhăn, trong ánh mắt lại ánh lên vẻ sắc bén, một người như vậy, nếu không bản lĩnh và thủ đoạn, sao có thể leo lên vị trí quản gia của một phủ lớn?
Tạ Ngọc Uyên hiểu rõ vị trí của ông ta trong phủ, bèn mỉm cười nói: “Vừa sáng sớm, không biết có chuyện trọng đại gì mà khiến quản gia đích thân đến đây vậy?”
Tạ quản gia cười niềm nở đáp: “Lão gia, lão phu nhân thương nhị phu nhân, nên sai tiểu nhân đến hỗ trợ lập một nhà bếp nhỏ cho Thanh Thảo Đường, lại điều thêm hai trù sư tới. Tất cả chi phí đều do công quỹ trong phủ chi trả.”
Tạ Ngọc Uyên không ngờ vài lời hôm qua nói với Nhị gia, lại mang về hiệu quả lớn đến thế.
Nàng mỉm cười: “Lão gia và lão phu nhân quả là yêu thương Thanh Thảo Đường đến tận xương tủy. Chỉ sợ họ quá thiên vị nương con ta, lại khiến người khác trong phủ khó chịu, làm khó lão gia và lão phu nhân.”
Tạ quản gia vội đáp: “Lão gia, lão phu nhân là chủ của cả nhà. Chủ nhân nói gì, ai dám không vui? Tam tiểu thư cứ yên tâm.”
“Thế thì tốt quá. Lát nữa, ta sẽ tự đến dập đầu tạ ơn lão gia và lão phu nhân.”
Vài lời qua lại, Tạ quản gia thầm than: Tam tiểu thư quả nhiên là người nhà họ Cao, dù lớn lên ở nơi quê mùa, thì tâm trí vẫn thông tuệ linh hoạt.
Rõ ràng là ép người lớn phải gật đầu, mà qua lời nàng nói lại biến thành ân huệ của lão gia phu nhân. Lời lẽ kín kẽ, không chê vào đâu được.
Bây giờ còn nhỏ, mai sau lớn lên, e là còn khó đối phó hơn nhiều.
Nhà họ Tạ muốn nắn nàng thành hình, sợ rằng cũng chẳng dễ dàng gì đâu.
Quản gia đi rồi, Tạ Ngọc Uyên nhướng mày cười với ma ma: “Xem ra là chuyện mừng ngoài dự đoán.”
La ma ma chân thành nói: “Vẫn là tiểu thư thông minh lanh lợi.”
Tạ Ngọc Uyên chỉ cười, không đáp.
Cái gọi là thông minh, chẳng qua là vì từng chịu thiệt nhiều, bị lừa nhiều, bị hại quá nhiều, mới ép ra được trí óc như thế thôi.
…
Ăn sáng xong, Tạ Ngọc Uyên quả nhiên tới Phúc Thọ Đường dập đầu tạ ơn.
Ba cái dập đầu vừa dứt, Tạ lão phu nhân nghiến răng nghiến lợi mà nói ra một câu: Con có tấm lòng hiếu thảo, ta cũng không uổng công yêu chiều con. Từ hôm nay, con theo các tiểu thư khác trong phủ đến nữ học. Con là đích tiểu thư của Tạ phủ, lời nói việc làm đều đại diện cho gia phong, không thể để người ngoài xem thường.”
Tạ Ngọc Uyên mỉm cười: “Tổ mẫu cứ yên tâm, con nhất định sẽ chăm chỉ học hành, quyết không làm mất mặt Tạ gia.”
Tiện nhân!
Thể diện của Tạ gia, đã bị mẹ con ngươi làm mất sạch từ lâu rồi!
Thiệu di nương dùng khăn tay lau khóe miệng, che đi vẻ u ám và méo mó, ngoài mặt vẫn ra vẻ hiền hậu dặn dò: “My nhi à, hôm nay là lần đầu tam tỷ con tới học đường, con nhớ chăm sóc tỷ ấy chu đáo.”
Tạ Ngọc My nghiến răng, ép mình gượng cười: “Mẫu thân cứ yên tâm.”
Lời không khớp lòng, tức là diễn vẫn chưa tới.
Tạ Ngọc Uyên mỉm cười, chủ động bước tới: “Cảm ơn tứ muội, chúng ta đi thôi.”
Trong mắt Tạ Ngọc My lóe lên vẻ chán ghét, nhân lúc xoay người đã nhẹ nhàng tránh khỏi bàn tay đưa ra kia.
Hai vị tiểu thư bên đại phòng lớn nhìn thấy, khẽ nhíu mày.