1.
Vừa nhấn nút gửi, chiếc điện thoại trong tay tôi đã bị hất mạnh rơi xuống nền gạch.
Bạn trai tôi – Hạ Thanh Nhiên – đứng chắn trước mặt cô gái kia, lông mày nhíu chặt, giọng điệu nặng trĩu trách móc.
“Em có cần phải làm vậy không? Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Tô Chiêu Kỳ, sai sót là chuyện khó tránh.”
“Với lại, cô ấy đâu có cố ý. Chỉ chút chuyện cỏn con này mà em cũng tố cáo với sếp? Em không có chút bao dung nào sao?”
Rõ ràng lúc nãy chính miệng cô ta đã thừa nhận.
Tô Chiêu Kỳ trốn sau lưng anh ta, vẻ đáng thương lúc nãy biến mất sạch sẽ.
Cô ta ngẩng cằm, giọng cứng cỏi phản bác:
“Tôi chỉ thấy mọi người làm việc vất vả quá, muốn để mọi người nghỉ sớm thôi, thế cũng sai à? Chính các người mới khiến môi trường làm việc ngày càng tồi tệ, toàn mấy kẻ thích bon chen. Tôi phải chỉnh đốn cái thói xấu này mới được!”
Tôi tức đến bật cười, chỉ thẳng vào đám đồng nghiệp đang im lặng xung quanh, giọng cao hẳn lên:
“Chỉnh đốn môi trường làm việc? Cô thử hỏi xem, có ai thấy tăng ca là thiệt thòi không?”
Đợt tăng ca này, công ty đãi ngộ đều là mức cao nhất.
“Bữa tối lẫn bữa khuya đều gấp đôi tiêu chuẩn bình thường, mọi người ở lại làm việc là tự nguyện để kịp tiến độ. Không đồng nghiệp nào than phiền, chỉ có cô la lối như chó sủa!”
“Bốp!”
Một cái tát giòn tan vang khắp văn phòng.
Má tôi bỏng rát, nước mắt không kìm được mà trào ra, nhìn bàn tay còn chưa kịp thu về của Hạ Thanh Nhiên, lòng tôi run bần bật.
“Anh quá đáng lắm rồi!” Tôi nghẹn giọng hét lên.
Anh ta lại gầm ngược:
“Tô Chiêu Kỳ làm vậy cũng chỉ vì nghĩ cho mọi người, sức khỏe quan trọng hơn hết! Chẳng phải trước đây công ty từng có nhân viên chết vì làm việc quá sức sao?”
Tôi nhíu mày, không chút nể nang, thẳng thừng bóc trần lời dối trá ấy.
“Người nhân viên đó là do chơi game ba đêm liền, đến công ty thì đột ngột nhồi máu cơ tim, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến tăng ca!”
“Tập đoàn sau đó còn bồi thường cho gia đình anh ấy theo chế độ cao nhất, thân nhân cũng gửi lời cảm ơn công ty. Chuyện này ai cũng biết, sao anh lại dám bóp méo sự thật như thế?”
“Cô chính là chó săn của tư bản!”
Tô Chiêu Kỳ bỗng gào lên, trong mắt tràn đầy khinh bỉ khi nhìn tôi.
“Trong đầu cô chỉ toàn dự án với thành tích, chẳng buồn quan tâm đến tính mạng nhân viên. Lập trường của cô từ lâu đã lệch hẳn rồi!”
Đồng nghiệp vẫn cúi gằm mặt, không ai lên tiếng, bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Tôi ôm lấy bên má nóng rát, nhìn cặp đôi trước mặt còn làm ra vẻ “chính nghĩa” mà tim tôi chìm xuống từng chút một.
Cuối cùng có người khẽ mở miệng:
“Thôi… tài liệu cũng không lấy lại được nữa. Hay là tan làm trước đi, mai tính tiếp.”
Rồi dần dần, nhiều người khác phụ họa. Tôi biết tiếp tục tranh cãi chỉ vô ích.
Tôi nghiến răng, trừng mắt nhìn Hạ Thanh Nhiên và Tô Chiêu Kỳ, kìm nén cơn giận đến mức răng cắn ken két, cuối cùng đành tuyên bố:
“Tan làm.”
Mọi người lần lượt rời khỏi, văn phòng chẳng mấy chốc trở nên trống trải.
Tôi bật lại cầu dao, ngồi vào bàn mở máy tính.
Là người phụ trách dự án, từng bước đi, từng chi tiết đều in sâu trong đầu tôi. Chỉ cần thức thêm đêm nay, có lẽ vẫn kịp dựng lại bản thảo trước buổi họp ngày mai.
Ngón tay tôi gõ liên hồi trên bàn phím, vừa gõ vừa gợi nhớ từng ý tưởng.
Thế nhưng đúng lúc tôi đang tập trung nhất, một cốc nước lạnh bất ngờ hắt thẳng xuống, xối ướt cả thùng CPU.
“Xì xẹt” một tiếng, màn hình lập tức tối om.
2.
Tôi cứng đờ quay đầu lại, thấy trong tay Tô Chiêu Kỳ là chiếc cốc rỗng, trên mặt cô ta nở nụ cười vừa ngây thơ vừa đắc ý.
Ánh mắt chạm nhau chỉ vài giây, cô ta đã siết chặt cái cốc, khẽ lùi về sau, đôi mắt lập tức đỏ hoe.
“Em… em xin lỗi, em không cố ý…”
“Không cố ý?”
Tôi bật dậy khỏi ghế, giọng gắt như roi quất.
“Cả văn phòng ai cũng bận rộn vì dự án, chỉ có cô rảnh rỗi! Giờ lại còn phá hỏng máy tính của tôi! Cô còn chưa cút khỏi đây là vì sao?!”
Hạ Thanh Nhiên lập tức bước lên, chắn người trước mặt Tô Chiêu Kỳ, giọng nói đầy khó chịu:
“Em gào cái gì? Chiêu Kỳ đã nói là không cẩn thận! Cô ấy rót nước cho em là vì xót em vất vả, sao em không biết cảm ơn?”
“Xót tôi?”
Tôi tức đến bật cười, cúi người định cứu lấy máy tính.
Nhưng màn hình đã tối om, ngay cả đèn nguồn cũng chẳng sáng.
Cơn giận nghẹn lại nơi cổ, tôi quay đầu định mắng tiếp thì giọng Hạ Thanh Nhiên vang lên, bình thản đến mức mang chút châm chọc:
“Đừng phí sức nữa.”
Anh ta khoanh tay, đứng đó nhìn lạnh lùng.
“Máy tính hỏng thế rồi, em thừa biết tối nay chẳng thể làm lại bản thảo. Còn ở đây làm ầm ĩ, chẳng phải đang cố ý vin cớ để trút giận lên Chiêu Kỳ sao?”
“Vin cớ?”