1
Lúc Tiểu Kỳ con gái tôi chạy vào bếp, tôi đang hấp nồi bào ngư.
Con bé dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, hồn nhiên hỏi:
“Mẹ ơi, sao đồ ăn nhà bạn lớp trưởng lại giống hệt nhà mình vậy? Hay là mẹ với nhà bạn ấy cùng mua ở chợ?”
Tôi vừa vặn nhỏ lửa nồi dầu, vừa bế con ra ngoài, ngồi xuống chải tóc cho con, kiên nhẫn dỗ dành:
“Hôm qua mẹ đâu có ra chợ mua gì đâu, hải sản ông ngoại gửi tới còn chưa ăn hết mà!”
Nghe vậy, Tiểu Kỳ bĩu môi, trong mắt vẫn tràn đầy nghi hoặc.
Một giây sau, điện thoại trên bàn lại “ting” một tiếng.
Tôi ngạc nhiên cầm lên.
Nhóm chat lớp hôm nay rôm rả vô cùng.
Phụ huynh thi nhau khoe hộp cơm trưa mang cho con đi dã ngoại, toàn là món ngon, nhìn mà bụng tôi cũng réo lên.
Lướt đến nửa chừng, đột nhiên tôi cảm thấy có gì đó không đúng.
Kéo lên xem lại, thoáng thấy vài bức ảnh quen thuộc.
Chẳng phải đây chính là những món tôi đã chuẩn bị cho chồng Trần Quân mang đi hôm qua sao?
Nào là bào ngư, tôm hùm, rồi cả tô lớn sứa trộn cơm…
Tôi nhìn kỹ lại ảnh đại diện người gửi tin: một bức ảnh công sở, phía sau lờ mờ hiện ra tên công ty Trần Quân đang làm.
Tiếp tục lướt xem lịch sử chat của cô ta, hầu hết là những lời than vãn về số phận:
“Ly hôn rồi lại phát hiện có thai, không nỡ bỏ con… công việc lại bận quá, không đủ sức lo liệu, mong cô giáo quan tâm đến con gái tôi hơn…”
Tôi khẽ nhíu mày, ánh mắt lại dừng trên mấy tấm hình quen thuộc ấy.
Đồ ăn giống hệt thế này là trùng hợp… hay là…
Đang ngây người, tiếng Trần Quân lại vang lên hối thúc:
“Vợ ơi, làm nhanh lên chút, anh sắp muộn rồi!”
“Cá thu vàng mẹ gửi em đừng quên hầm nhé! Dạo này anh tăng ca mệt lắm, phải bồi bổ cho tốt đấy!”
2
Tôi ôm một bụng lo lắng quay vào bếp.
Sau lưng, tiếng càm ràm của Trần Quân vẫn không ngớt.
Khi tôi bưng bốn hộp cơm đầy ắp ra ngoài, ngẩng lên đã thấy anh ta đang nhét một chiếc sandwich vào miệng.
Tiểu Kỳ đứng cạnh đó, khuôn mặt tủi thân:
“Bố ơi, cái đó của con mà…”
Ngọn lửa giận trong lòng tôi bùng lên, tôi đặt mạnh mấy hộp cơm xuống bàn rầm một tiếng.
“Trần Quân, anh làm sao vậy? Ăn như thể kiếp trước ch/ết đói à?”
“Hôm nay là buổi dã ngoại của con gái anh, anh ăn mất hộp cơm của nó rồi, trưa nay nó ăn gì đây?”
Trước mặt tôi, Trần Quân nhét vội nốt miếng sandwich vào miệng, rồi khó chịu đặt cái bát xuống bàn cạch một tiếng.
Thấy không khí căng như dây đàn, Tiểu Kỳ sợ hãi, vội vàng níu lấy vạt áo tôi.
Tôi hít sâu một hơi, đeo cặp lên vai cho con gái, trừng mắt nhìn Trần Quân:
“Tôi không có thời gian cãi với anh. Canh cá thu vàng không kịp nấu rồi, lát nữa anh tự mang theo nước uống đi!”
“Biết rồi, sáng sớm cứ ríu ra ríu rít, phụ nữ thật phiền phức!”
3
Tôi dắt Tiểu Kỳ đến cửa hàng đối diện trường, mua cho con một phần bánh kem và trái cây thật lớn.
Tiểu Kỳ níu tay tôi:
“Mẹ ơi, đủ rồi… con ăn không hết đâu…”
Tôi nhìn những đứa trẻ khác chạy vụt qua, chiếc cặp nào cũng căng phồng đồ ăn ngon, trong lòng lại càng chua xót.
Tôi ngồi xuống, xoa đầu con:
“Chút nữa vào lớp, con giúp mẹ hỏi xem Lưu Viên Viên ăn gì trưa nay nhé…”
“Dạ được ạ!”
Tiểu Kỳ chớp đôi mắt to tròn nhìn tôi:
“Bạn ấy mới chuyển trường, ăn không quen cơm canh nhà ăn nên trưa nào cũng mang cơm giống bố, mà bàn lại gần con, ngẩng đầu lên là thấy liền!”
Tim tôi lại nặng trĩu một lần nữa.
Nhìn theo bóng con chạy vào cổng trường, tôi quay lưng bước về nhà.
Bình thường giờ này tôi đã ở chợ, lo mua nguyên liệu chuẩn bị cơm trưa cho Trần Quân ngày mai rồi.
Từ khi sinh Tiểu Kỳ đến giờ, nơi tôi ở lâu nhất chính là… nhà bếp.
Rõ ràng hồi mới sinh xong, tôi còn ấp ủ mở một cửa hàng hải sản, phụ cha mẹ gánh vác gia đình.
Ai ngờ đến hôm nay, mối bán hải sản lại nhập về công ty Trần Quân.
Còn tôi, biến thành một “đầu bếp” bị kẹp giữa chồng và mẹ chồng.
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống gò má.
Ngẩng lên, đã về tới cửa nhà.
Tôi vội lau nước mắt, lấy chìa khóa mở cửa.