1
“Trần Trừng, mau về đi, chị chẳng thèm ăn gì khác, chỉ muốn ăn cánh gà coca em nấu thôi.”
Trong điện thoại vang lên giọng làm nũng của Trương Mộng, chị dâu tôi.
Tôi chấn động, không dám tin nhìn ngày giờ hiển thị trên màn hình.
Là nửa năm trước!
Tôi đã trọng sinh rồi!
Những ký ức bi thảm ùa về, tôi siết chặt nắm tay, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
“Giờ nào rồi mà chị còn gọi? Mai tôi còn phải đi làm. Muốn ăn thì bảo anh tôi nấu đi, tôi bận rồi, không nói nữa.”
Nói xong tôi lập tức dập máy, tim đập thình thịch, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.
Chị dâu mới cưới vào nhà được ba tháng.
Ngay hôm sau mẹ tôi đã khuyên tôi dọn đi, bảo rằng tôi lớn rồi, tình cảm anh em vốn tốt, nay chị dâu đã vào cửa thì phải biết giữ khoảng cách, đừng để người ta nghĩ ngợi lung tung.
Tôi ngỡ bà nghĩ nhiều, cộng thêm trong tay cũng dư dả, nên chẳng suy tính gì mà dọn ra ngoài, để căn hộ lại cho họ ở.
Mỗi tháng còn đưa mẹ năm nghìn phụ thêm chi tiêu.
Nhưng tôi không ngờ, lòng tham của họ không dừng ở đó. Thứ họ muốn, chưa bao giờ chỉ là một phần, mà là tất cả của tôi.
Nghĩ tới kiếp trước, tôi toát mồ hôi lạnh.
Vừa rửa mặt xong, anh tôi đã gọi tới, giọng đầy trách cứ:
“Em làm trò gì thế? Chị dâu em có thai, chỉ muốn ăn món em nấu mà em cũng từ chối? Mau về đi!”
Tôi lạnh lùng đáp:
“Cô ta mang thai thì liên quan gì đến em? Em không phải người hầu của hai người, nửa đêm ba giờ gọi cũng phải chạy tới chắc?”
“Cô ấy là chị dâu em! Trong bụng còn có con nữa!”
“Tôi không đi.”
Không buồn nghe thêm, tôi dập máy rồi tắt nguồn luôn.
Trong lòng lại dấy lên nghi ngờ: Tại sao chị dâu nhất định gọi tôi qua đúng lúc đó? Chẳng lẽ chuyện sả//y tha//i vốn có uẩn khúc?
Anh tôi bị tin//h trùn//g yếu, coi đứa con này như trân bảo, mới vì vậy mà sau khi chị dâu sả//y tha//i liền trở mặt với tôi.
Nhưng nếu vốn dĩ việc sả//y tha//i chẳng liên quan gì đến món tôi nấu thì sao?
Dù tôi có qua hay không, kết cục vẫn thế.
Liên hệ với những gì xảy ra sau này… nghĩ tới thôi cũng rùng mình.
Tôi lập tức đổi mật khẩu cửa, xóa hết dấu vân tay ngoài của tôi ra, rồi mới lo lắng nằm lại xuống giường.
Quả nhiên, chưa đầy một tiếng sau, tiếng đập cửa vang trời đã truyền đến.
2
Tôi rón rén bật màn hình khóa cửa.
Thấy mẹ và anh trai đang đỡ chị dâu đứng ngoài.
Anh liên tục đập mạnh cửa, chẳng thèm ấn chuông.
“Trần Trừng, mở cửa ngay! Anh biết em có trong đó, mau mở ra!”
Ánh mắt tôi dừng lại trên gương mặt trắng bệch của chị dâu.
Cô ta dán mắt nhìn thẳng vào camera, tay vô thức đặt lên bụng.
Mẹ tôi thì lẩm bẩm:
“Lạ thật, ban ngày còn mở bằng vân tay được, sao giờ lại không? Để mẹ thử lại, nó chắc không dám xóa dấu của mẹ đâu.”
“Thử cái gì nữa? Thử bao nhiêu lần rồi. Nó chắc chắn ở trong, chẳng hiểu phát điên gì mà không mở.”
“Chẳng lẽ nó đã biết gì đó?”
“Đừng quan tâm, không mở thì anh gọi người tới phá.”
Anh tôi hung hãn đạp cửa, mặt mày chẳng còn giống người anh trai quen thuộc.
Tim tôi đập loạn xạ.
Chỉ nghe mấy câu ngắn ngủi, tôi đã đoán chắc họ có chuyện giấu giếm.
Rất có thể, chuyện sả//y tha//i chính là do họ bày ra!
Khi tôi còn đang phân vân có nên báo cảnh sát không, mấy bảo vệ chung cư đã tới.
Mẹ tôi còn ngang nhiên đòi họ mở cửa, đưa cả thẻ cư dân ra.
Nhưng bảo vệ nào dễ bị lừa. Khóa vân tay thì làm gì có chuyện quên chìa. Một cái thẻ sao đủ chứng minh?
Đúng lúc đôi bên còn giằng co, chị dâu bất ngờ ôm bụng, kêu đau, cả người trượt xuống.
“Không xong rồi! Đau quá! Mau đưa tôi đi viện!”
Anh tôi hoảng hốt ôm lấy vợ, mẹ tôi cũng hốt hoảng đỡ lấy.
Tôi nhìn thoáng thấy chỗ quần chị dâu ướt đẫm một mảng.
Quả nhiên, cô ta đã sả//y tha//i.
3
Đợi bảo vệ cùng họ khiêng người xuống dưới, tôi mới thở phào, ngồi bệt xuống sàn.
Tôi biết, lần này không về nấu cánh gà coca, không có nghĩa họ sẽ buông tha cho tôi.
Họ nhất định sẽ kiếm thêm cớ khác.
Kiếp trước tôi đã mất quá nhiều vào tay họ.
Và cũng từ đó mới hiểu, mẹ chưa từng quan tâm sống chế//t của tôi.
Nhưng tại sao?
Cha mất sớm, mẹ một mình nuôi hai anh em khôn lớn.
Từ nhỏ bà luôn nói công bằng, anh có gì tôi cũng phải có.
Bà cũng làm đúng như vậy.
Chính vì thế, sau này đi làm có tiền tôi mới không so đo, còn chủ động phụ thêm chi phí.
Thế mà chỉ cần chị dâu bước vào, tất cả đều thay đổi.
Gia đình tưởng như hòa thuận ấm áp lại biến chất.