5
Mẹ tôi sững sờ, không tin nổi:
“Con… đây là bạn trai con? Vừa gặp đã dọa đánh anh con? Mẹ không đồng ý, mẹ tuyệt đối không đồng ý!”
“Ít ra anh ấy sẽ không ra tay đánh tôi.”
Tôi lạnh lùng đáp.
Một số việc, quả nhiên không thể thử.
Tôi từng nghĩ, kiếp trước họ đối xử tàn nhẫn với tôi, chỉ vì đứa nhỏ mất đi.
Nhưng giờ lại thấy, chuyện sả//y tha//i chỉ là cái cớ, nguyên nhân thật sự chắc chắn còn ẩn phía sau.
Tôi không sợ chế//t mà tiếp tục lên tiếng:
“Mẹ, anh con đánh con mẹ không thấy à? Hay mẹ cũng cho rằng chị dâu sả//y tha//i là lỗi của con? Con bất kể giờ giấc, bất kể đang làm gì, chỉ cần chị ta mở miệng thì con phải lập tức chạy về phục vụ à?”
“Mẹ không có ý đó… Chẳng qua đứa nhỏ mất rồi, ai cũng đau lòng mà.”
“Vậy sao mẹ lại trách bạn trai con động thủ?”
Một hỏi một đáp, tôi nhìn chằm chằm vào mắt mẹ.
Bà lảng đi, không dám đối diện.
Trong lòng tôi chợt sáng tỏ.
Tôi vội thì thầm với Tống Vũ mấy câu, rồi quay đầu bỏ chạy ra ngoài.
Mẹ tôi hốt hoảng, định cản lại nhưng đã muộn.
Tôi lao thẳng đến quầy y tá, hỏi nguyên nhân chị dâu sả//y tha//i.
Có lẽ sắc mặt tôi quá đáng sợ, cô y tá run rẩy lục hồ sơ, rồi dè dặt nói:
“Chị dâu cô… ba ngày trước đã tới đặt lịch ph//á tha//i bằng thuốc. Chẳng phải người nhà đều biết sao, sao giờ còn hỏi?”
Nói rồi, cô còn chỉ vào mấy tờ giấy có chữ ký:
“Đây là chữ ký chồng cô ấy. Thai này vốn phát triển không tốt, không thấy phôi thai nữa.”
“Gia đình cô nếu có mâu thuẫn, thì cũng chẳng liên quan gì đến bệnh viện chúng tôi.”
“Cảm ơn.”
Nói xong, tôi chân tay mềm nhũn mà quay người đi.
Quả nhiên, tất cả đều là cái bẫy!
Phôi thai vốn phát triển không tốt nên chị ta mới hẹn trước để phá thai bằng thuốc, vậy mà lại đổ hết tội lên đầu tôi.
Rồi còn lấy cớ đó mà ra tay với tôi.
Chẳng trách cứ khăng khăng phải lôi chị ta đến trước mặt tôi.
Lẽ nào chỉ để có lý do xuống tay?
Nhưng đã tàn độc đến mức này rồi, còn cần cái cớ gì nữa?
Tôi không sao hiểu nổi, tại sao mẹ lại đối xử với tôi như vậy.
Rõ ràng tôi và anh trai đều là con bà, từ nhỏ bà vẫn luôn nói công bằng, thế mà chỉ trong chớp mắt đã thành ra thế này.
Nghĩ tới kiếp trước từng trải qua…
Tôi ngửa đầu, cố xoa mạnh mắt để kìm nén.
6
Về đến phòng bệnh, thấy Tống Vũ đang khống chế chặt mẹ và anh trai.
Chị dâu còn nằm trên giường rên rỉ.
Tôi không nói không rằng, xông tới tát thẳng cho cô ta một cái.
“Chính các người tự đặt lịch phá thai, còn dám nói tôi hại chị sảy thai? Trương Mộng, chị còn biết xấu hổ không?”
“Trần Trừng, mày làm gì vậy?”
Anh trai thấy vợ bị đánh thì giận dữ gào lên, nhưng dù giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi tay Tống Vũ.
Tôi quay người lại, lao đến trước mặt anh, dùng hết sức bình sinh vung tay tát liên tiếp:
“Anh ăn của tôi, ở nhà tôi, còn định tính kế hại tôi? Trần Diệp, chính anh đã ký vào giấy tờ ở bệnh viện, vậy mà còn dám vu khống tôi hại vợ anh sảy thai! Căn nhà đó, nếu không muốn ở thì cút đi! Còn kiếm cớ đánh tôi, anh có nhìn lại cái bộ dạng thảm hại của mình không?”
“Con tiện nhân, mày dám đánh tao?”
Anh trai tôi phát điên gào thét, liều mạng giãy giụa.
Nhưng anh ta làm sao thoát được?
Tôi nhân cơ hội đá mạnh vào chân anh ta mấy cái.
Nếu có thể, tôi ước gì có thể đá gãy chân hắn, giống như kiếp trước hắn từng làm với tôi.
Nhưng tôi không đủ sức.
Chuyện đến mức này, Tống Vũ hẳn cũng nhìn rõ gia đình tôi có vấn đề.
Song anh vẫn gồng mình giữ chặt, không cho tôi chịu thiệt thêm chút nào.
Mẹ tôi thì khóc gào rung trời:
“Con à, bảo cậu ta buông ra đi! Anh con chỉ là bực bội mới mất kiểm soát, sao con lại nỡ ra tay với anh mình? Dù gì nó cũng là anh ruột của con! Huống hồ nó có đánh trúng con đâu, ngược lại con lại đánh vợ chồng nó, trong khi chị dâu con vừa mất con.
“Con điên rồi à? Chẳng lẽ quên anh con từng thương con thế nào? Dù nó có đánh con vài cái thì đã sao?
“Vậy mà con lại để người ngoài động thủ với chúng ta, con còn có lương tâm không?”