Để kiểm tra xem chồng tôi rốt cuộc có năng lực quản lý hay không, bố đã sắp xếp cho tôi đến công ty anh ta làm một cuộc khảo sát bất ngờ. Tôi vốn chỉ định làm qua loa cho xong chuyện.
Nhưng vừa mới bước vào cửa, tôi đã thấy một cô gái ăn mặc thanh khiết đang ngẩn người nhìn chiếc máy hủy giấy như thể phát hiện ra bảo vật.
“Ôi trời, cái máy này thần kỳ ghê á.”
Vừa thốt xong, cô ta đã cầm luôn bản hợp đồng trên bàn, định đút vào trong như đút kẹo cho trẻ con. Người đồng nghiệp ngồi cạnh lập tức xanh mặt, hoảng loạn lao đến ngăn lại.
“Tổ tông nhỏ ơi, không phải cô đang ngồi chơi game trong phòng làm việc sao? Tự dưng chạy ra đây làm gì vậy?”
Cô gái cười tít mắt, giọng lí lắc.
“Hehe, khát nước chút thôi mà.”
Vừa cầm cốc nước lên, tay cô ta run một cái, đổ thẳng cả ly vào công tắc điện.
Trong nháy mắt, toàn bộ công ty sập nguồn. Khu làm việc vang lên hàng loạt tiếng rên rỉ như vừa xảy ra thiên tai.
Tôi kéo một thực tập sinh gần đó, hỏi xem ai thần thông quảng đại đã tuyển người hậu đậu thế này vào công ty.
Cậu thực tập sinh giật mình, vội ra hiệu cho tôi hạ giọng.
“Nhỏ tiếng thôi chị… cô ấy là vợ của tổng giám đốc bọn em. Nghe nói công ty này vốn là của chị ấy luôn.”
Rồi cậu ta bổ sung bằng giọng rất thành khẩn.
“Chị mới đến nên chưa quen. Bình thường cô ấy chỉ ở trong phòng tổng giám đốc chơi game, không ảnh hưởng gì tới ai hết.”
Một luồng nhức nhối thẳng lên thái dương tôi.
Cô ta là vợ tổng giám đốc?
Vậy tôi là gì?
Tôi lập tức lấy điện thoại gọi cho bố, nghiến răng từng chữ.
“Bố… khỏi kiểm tra gì nữa. Bảo Cố Uyên mang đơn l//y h//ôn đến công ty cho con. Ngay. Lập. Tức.”
1.
Bố bảo tôi đến công ty để kiểm tra Cố Uyên.
Ông nói đây chỉ là kiểm tra thường kỳ, bảo tôi đừng áp lực, cứ xem như làm quen công việc sớm.
Tôi nghĩ cũng chỉ là thủ tục.
Tôi báo danh với lễ tân rằng mình đến từ trụ sở chính để kiểm tra, cô ấy liền kính cẩn quẹt thẻ mở cửa cho tôi.
Vừa bước vào khu làm việc, tôi đã thấy một người phụ nữ.
Cô ta ăn mặc thanh khiết, mặc váy trắng, ngồi xổm trước máy hủy tài liệu với vẻ mặt tò mò.
“Wow, cái máy này kỳ diệu thật, cái gì cũng nuốt được sao?”
Nói xong, cô ta tiện tay cầm lên một xấp tài liệu trên bàn bên cạnh.
Bìa tài liệu in dòng chữ đỏ chói: “Hợp đồng M&A”.
Không suy nghĩ gì, cô ta định nhét thẳng vào máy hủy.
Một đồng nghiệp đeo kính bên cạnh tái nhợt như tờ giấy.
Anh ta lao tới như bay, suýt đụng vào người cô ta mới giật lại được tập tài liệu.
“Tổ tông nhỏ của tôi, chẳng phải cô đang chơi game trong văn phòng sao?”
Giọng anh ta run rẩy vì sợ.
“Sao lại chạy ra đây? Hợp đồng này phải đóng dấu chiều nay đấy!”
Cô gái bị va phải nhưng không hề khó chịu, còn cười hì hì, lắc cái cốc rỗng trong tay.
“Chơi game mệt nên khát nước tí.”
Đồng nghiệp kia thở phào, ôm tập hợp đồng như đang ôm sinh mệnh của mình.
Anh ta hạ giọng, giọng như đang cầu xin.
“Vậy cô mau đi lấy nước đi, tôi xin đấy, về văn phòng mà uống được không? Bên phòng tổng giám đốc không có máy nước riêng sao?”
Cô gái bĩu môi.
“Nước bên đó không ngon, tôi muốn uống nước ngoài này.”
Dứt lời, cô ta chẳng quan tâm đến vẻ mặt sắp khóc của anh đồng nghiệp, quay người vào khu pha trà.
Tôi thấy cảnh đó, thái dương giật liên hồi.
Tôi kéo một thực tập sinh có vẻ khá trẻ lại.
“Cô ta là ai vậy?”
Thực tập sinh liếc nhìn tôi, lại liếc bóng lưng cô gái kia, ánh mắt đầy dè chừng.
Cậu ta đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu im lặng.
“Nhỏ tiếng thôi chị.”
Cậu ta ghé sát tai tôi, giọng hạ xuống hết mức.
“Cô ta là vợ tổng giám đốc bọn em, tên Lâm Nhã.”
Tim tôi khẽ chấn động, những hành vi bất thường của Cố Uyên gần đây bỗng có lời giải.
Thực tập sinh lại nói tiếp.
“Nghe nói công ty này là của cô ta, nên cô ấy mới là bà chủ thật sự.”
“Chị mới đến đúng không? Vài hôm nữa sẽ quen.”
Cậu ta thở dài, vẻ mặt mệt mỏi không hợp tuổi.
“Cô ta bình thường chỉ ở trong văn phòng riêng của tổng giám đốc, chơi game, xem phim, chẳng động gì đến bọn em.”
“Hôm nay chắc tổng giám đốc đi họp tỉnh khác, không ai bầu bạn nên cô ta mới chạy ra ngoài.”
Tôi nghe mà đầu óc ong ong.
Cô ta là vợ tổng giám đốc.
Vậy tôi là gì?
Thực tập sinh thấy sắc mặt tôi không ổn, lo lắng hỏi.
“Chị không sao chứ? Trông chị tệ quá.”
Tôi lắc đầu, cười gượng.
“Không sao, chỉ hơi bất ngờ.”
“Trong công ty mà có người như vậy, đúng là… mở rộng tầm mắt.”