“Lần trước, cô ta cũng bất cẩn làm đổ một ly cà phê.”
“Ly cà phê đó đổ thẳng lên máy chủ trung tâm.”
“Dữ liệu toàn công ty rối tung hết, bộ phận kỹ thuật phải thức đêm cả tuần để khôi phục. Công sức cả tuần coi như mất sạch.”
“Cuối cùng thế nào?” – tôi hỏi.
“Cuối cùng tổng giám đốc nói bộ phận kỹ thuật quản lý không tốt, máy chủ đặt sai chỗ, có rủi ro an toàn. Trừ hết thưởng quý của phòng chúng tôi.”
“Ông ấy bảo đó là bài học.”
Từng chút, từng chút một, lòng tôi nặng xuống.
Đây là cách quản lý của Cố Uyên sao?
Dung túng một kẻ ng/u ngốc muốn làm gì thì làm, để rồi bắt những người làm việc chăm chỉ phải gánh hậu quả cho sự ng/u xuẩn của cô ta.
Cố Uyên, anh thật giỏi lắm.
Đúng lúc này, cửa phòng tổng giám đốc lại mở ra.
Lâm Nhã thò đầu ra, hét vọng ra ngoài.
“Chán chết đi được, sao vẫn chưa có điện vậy? Điện thoại của tôi sắp hết pin rồi! Trong phòng trà có đồ ăn vặt không đó?”
Không ai trả lời cô ta.
Cả khu làm việc, chỉ còn lại một bầu không khí nặng nề đến cực điểm.
3
Vừa lúc phòng kỹ thuật khôi phục xong điện, thì bố tôi gọi đến.
Ông bảo tôi đến lấy một tập dữ liệu cốt lõi của phòng thị trường.
Nói rằng tài liệu này sẽ được dùng trong cuộc họp hội đồng quản trị chiều nay, dặn tôi đích thân xử lý, không được để xảy ra sơ suất gì.
Tôi cầm USB, sao chép dữ liệu từ giám đốc phòng thị trường, rồi đi đến phòng in.
Tôi vừa in xong, đang sắp xếp tài liệu và kẹp lại bằng bấm giấy, thì cửa phòng in bật mở.
Lâm Nhã cầm ly trà sữa, lượn lờ bước vào.
Vừa vào là cô ta đã nhìn thấy cái bấm giấy bên cạnh tôi, mắt sáng lên.
“Ê, cái này cho tôi mượn tí, túi bánh snack của tôi bị bung rồi.”
Vừa nói, cô ta vừa tự nhiên với tay định giật lấy.
Tôi theo phản xạ kéo bấm giấy và tập tài liệu ra sau, tránh tay cô ta.
Đây đều là tài liệu cơ mật của công ty.
Tay cô ta chộp hụt, do quán tính lao về phía trước, chân lại vấp phải dây điện.
Ly trà sữa trên tay bay khỏi tay.
Chất lỏng màu nâu vẽ một đường parabol chuẩn xác trên không trung, không lệch một ly, đổ thẳng lên tập tài liệu tôi vừa in xong.
Một chồng giấy A4 dày cộp lập tức bị thấm đẫm trà sữa, nhão nhoét không nhận ra nổi chữ.
Tôi nhìn tập tài liệu bị hủy hoại, không thể giữ nổi bình tĩnh như người ngoài cuộc nữa.
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt rơi lên khuôn mặt Lâm Nhã.
Cô ta chẳng hề có chút ăn năn nào, ngược lại còn bực bội vì tôi không cho cô ta mượn cái bấm giấy.
Giọng tôi lạnh tanh.
“Thiệt hại của tài liệu này, cô gánh nổi không?”
Lâm Nhã có vẻ lần đầu tiên bị nhân viên trong công ty chất vấn bằng giọng điệu đó.
Cô ta sững người một lúc.
Ngay sau đó, mặt cô ta hiện lên vẻ giận dữ.
“Cô dám nói chuyện với tôi kiểu đó?”
“Cô có biết tôi là ai không?”
Cô ta ưỡn ngực, ra vẻ chính nghĩa lắm:
“Tôi là vợ của tổng giám đốc!”
Tôi nhìn cô ta, trong lòng không hề gợn sóng, thậm chí còn thấy buồn cười.
“Ồ?”
Tôi bình thản hỏi lại.
“Vợ tổng giám đốc thì được phép phá hoại tài sản công ty? Được phép coi thường nội quy?”
Lời phản vấn của tôi rõ ràng đã đụng chạm đến cái gọi là quyền uy của cô ta.
Cô ta nổi đóa, chỉ tay vào mặt tôi:
“Tôi đương nhiên có quyền!”
“Cả công ty này là của Cố Uyên, cũng là của tôi! Tôi muốn làm gì thì làm!”
Giọng cô ta sắc nhọn như móng tay cào trên kính.
“Cô là cái thá gì? Một đứa mới đến mà dám dạy đời tôi?”