06
Lần này Lâm Húc đứng về phía tôi.
Bởi anh từng chứng kiến cảnh tôi bị mẹ ruột gọi là “Bảo Đệ”, khi ấy tôi phát điên cầm cả dao làm bếp xông lên.
Anh còn từng kể lại chuyện đó trước mặt bố mẹ, dặn họ tuyệt đối không được gọi tôi như thế.
Mắt tôi đỏ hoe, gương mặt méo mó giận dữ:
“Mẹ, nếu mẹ còn gọi thêm một tiếng ‘Bảo Đệ’, chuyện nửa đêm ba giờ hôm đó bị tôi bắt gặp, tôi sẽ loan tin cho cả thiên hạ biết.”
Khí thế vừa dồn lên của mẹ chồng lập tức xẹp xuống, bà ngậm chặt miệng, gương mặt đỏ bừng, hận không thể biến mất tại chỗ.
Thôi vậy, bà đã có tuổi, tôi không chấp nữa.
Tôi xách túi ra ngoài.
Mẹ chồng ngẩn người nhìn tôi thay giày, mở cửa rồi đi khuất. Không biết chạm vào ký ức nào, bà bật khóc nức nở.
Bà cần người dỗ, nhưng người đó không phải tôi.
Tôi dứt khoát đóng cửa, vào thang máy.
Trước tiên, tôi ghé ngân hàng rút hai vạn tiền mặt.
Sau đó tìm đến cơ quan của bố chồng, đưa tiền cho ông:
“Bố, mai là sinh nhật mẹ, bố cầm lấy mà mua cho mẹ ít nữ trang. Vòng tay, dây chuyền cũng được, thêm chút tiền mua nhẫn kim cương cũng xong, tặng mẹ làm quà.”
Đã ba giờ sáng mà hai người kia vẫn còn mặn nồng, chứng tỏ tình cảm vẫn còn.
Tình cảm cần được bày tỏ, chứ không phải như bố chồng cả ngày mặt nặng mày nhẹ, khiến mẹ chồng chỉ còn biết tìm chút tồn tại từ con dâu.
Bố chồng vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh:
“Tôi có tiền, không cần cô đưa, cũng không cần cô dạy tôi.”
Thấy tôi có vẻ muốn rút lại tiền, ông lại lật đật nhận, cầm trong tay cân nhắc:
“Đã có lòng hiếu thảo thì… cũng được.”
Haizz, năm vạn vừa lãnh về, chưa kịp ấm tay, hai vạn đã bay mất.
Tôi đành nuốt nước mắt, tìm một quán buffet hải sản, ăn cho no nê an ủi cái ví rỗng.
Ăn xong lại đi dạo thêm vòng nữa rồi mới về nhà.
Trong thang máy, tình cờ gặp bố chồng tan ca về.
Thấy tôi, ông lúng túng nhét cái hộp quà vào cặp. Nhưng cặp thì lép, hộp thì cộm, nhét mãi không được. Cuối cùng ông đành bỏ cuộc.
Tôi vừa ợ một cái, vừa cười gọi: “Bố~”
Vốn hai người đều ngượng ngùng, nhưng đúng là âm dương cộng hưởng, một cái ợ xóa sạch không khí gượng gạo. Bố chồng vốn mặt sắt cũng bật cười:
“Bên ngoài ăn ngon hơn cơm mẹ cô nấu à? Ăn đến mức ợ hơi?”
Tôi chỉ biết ngượng ngùng cười khì:
“Bên ngoài còn có thể chọn không bỏ rau mùi.”
Bố chồng nhìn tôi chăm chú, không nói gì.
Trời ạ, tôi chỉ thuận miệng trả lời, sao ánh mắt ông lại giống như đang dò xét tâm tư sâu xa của tôi vậy?
Ra khỏi thang máy, cửa nhà chưa đóng.
Tôi theo sau bố chồng vào, nghe thấy mẹ chồng đang đứng ngoài ban công gọi điện cho chị gái, không ngừng bêu xấu tôi:
“Vừa lười vừa tham ăn, quần áo chỉ giặt cho nó và chồng nó thôi.”
“Ở dơ, đến vết nước tiểu trên bồn cầu cũng chẳng buồn chùi…”
“Không biết thương người, con trai tôi tăng ca tối về, nó chẳng bao giờ chờ, toàn tự đi ngủ trước…”
07
Tôi đã chịu khó giặt quần áo cho mình và Lâm Húc là tốt lắm rồi.
Còn mấy vết nước tiểu trên bồn cầu, tôi cố tình để lại cho anh ta thấy, để nhớ lần sau đi vệ sinh thì phải biết nâng cái bệ lên.
Biết thương người ư? Xin lỗi, từ bé đến giờ chưa từng được ai thương, làm sao tôi biết cách thương người khác.
Tôi và Lâm Húc cưới nhau qua mai mối.
Tôi chọn anh ta vì ngoại hình không tệ, lương cao, sau này sẽ không phải lo cảnh túng thiếu.
Anh ta chọn tôi vì tôi cũng không đến nỗi, lại là lần đầu kết hôn, nghề giáo viên, công việc ổn định, có kỳ nghỉ hè và nghỉ đông thuận tiện chăm lo gia đình.
Giữa chúng tôi, hiện tại chẳng thể gọi là có tình cảm sâu đậm gì, chỉ đơn giản là vừa mắt điều kiện của nhau.
Tôi liếc thấy bố chồng đã thay xong giày, chỉ nhíu mày một cái rồi vào phòng, chẳng nói thêm lời nào.
Trong nhà có loại dép đi rất êm, vậy nên ngay cả khi chúng tôi đã về, ông cũng vào phòng rồi mà mẹ chồng vẫn chẳng hay biết, vẫn đứng ngoài ban công thao thao bất tuyệt với chị gái, say sưa bêu xấu con dâu.
Tôi lặng lẽ bước đến ngay sau lưng bà, không một tiếng động, chỉ đứng yên đó, nghe chính mình bị nói xấu mà bà hả hê kể.
Một lát sau, Lâm Húc về.
Vừa thay giày xong ngẩng đầu, anh đã thấy tôi đứng sát sau lưng mẹ. Có lẽ cảnh tượng hơi kỳ lạ, nên anh hỏi:
“Tiểu Đào, em đứng sau lưng mẹ làm gì thế?”
Mẹ chồng giật mình quay phắt lại, mặt gần như dán sát vào tôi.
“Trời ơi… cô, cô muốn hù chết tôi à…”
Đứng gần như vậy, bà suýt ngất, điện thoại trong tay cũng suýt tuột bay xuống lầu.
May tôi nhanh tay đỡ được, nếu không thì rắc rối lớn.
Đầu dây bên kia, chị gái bà còn chưa kịp cúp máy, hỏi:
“Sao thế? Có chuyện gì à?”
Tôi cười híp mắt, giọng đầy lễ phép: