Trên đường lái xe tới bệnh viện, tôi cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý. Nhưng đáp án kia cứ như đang hiện hữu sẵn, khiến mọi lý do tôi tự dựng lên đều trở nên lố bịch và ngớ ngẩn.
Toàn thân tôi lạnh buốt, tay run đến nỗi suýt không giữ nổi vô lăng.
Tôi và Tân Chí Viễn quen nhau từ đại học, 21 tuổi bắt đầu yêu, 26 tuổi kết hôn. Chúng tôi bên nhau tám năm, kết hôn được ba năm, bao năm trời tình cảm sâu đậm, thề hẹn chung đường. Sao anh ta có thể làm ra chuyện này?
Huống hồ, tôi vừa mới mang thai đứa con của anh ta, tuần trước chính anh ta còn cùng tôi đến bệnh viện kiểm tra.
Tân Chí Viễn nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch. Thấy tôi bước vào, anh ta càng tái nhợt hơn. Tôi đảo mắt nhìn quanh, trong phòng chỉ có bác sĩ và y tá, không hề thấy bóng dáng người phụ nữ nào.
“Tại sao lại như vậy? Anh chẳng phải đi công tác sao?” Tôi vội hỏi, trong lòng vẫn còn le lói chút hy vọng, hy vọng anh ta sẽ cho tôi một lời giải thích hợp tình hợp lý.
“Em ký giấy trước đi, rồi anh sẽ nói rõ với em sau.” Tân Chí Viễn tránh né ánh mắt tôi, lúng túng liếc về phía y tá.
Y tá đưa cho tôi giấy báo phẫu thuật: do vận động cường độ cao, cơ chân và cơ bụng anh ta đều bị rách, cần phải tiến hành mổ ngay.
Khi anh ta được đưa vào phòng phẫu thuật, tôi tranh thủ hỏi thăm. Mới biết, Tân Chí Viễn được xe cấp cứu 120 đưa từ một khách sạn bốn sao.
Tôi lập tức gọi điện cho khách sạn để xác minh.
Kết quả từ phía khách sạn khiến những ảo tưởng yếu ớt cuối cùng của tôi hoàn toàn tan biến — đêm qua, Tân Chí Viễn cùng một người phụ nữ thuê phòng ở đó. Và chính cô ta là người gọi điện báo cấp cứu 120.
Cơn đau như thể có một lưỡi dao vô hình đang cắm xoáy, lật tung từng tạng phủ trong tôi. Tôi phải gắng sức hít thở thật sâu mới có thể xoa dịu nỗi đau buốt tận tim gan ấy.
Tôi nắm chặt điện thoại trong tay, siết mạnh đến mức như muốn bóp nát nó. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: ước gì đây chính là cái cổ của Tân Chí Viễn.
Tôi gọi đến khách sạn, yêu cầu họ cung cấp thông tin về người phụ nữ kia. Nhưng nhân viên khách sạn từ chối, chỉ nói rằng không thể tiết lộ thông tin khách hàng. Ai là người đã cùng Tân Chí Viễn thuê phòng, tôi chỉ có thể hỏi thẳng anh ta.
Sau ca phẫu thuật, khi anh ta được đẩy ra ngoài, tôi đã lấy lại sự bình tĩnh.
Đợi y tá sắp xếp xong xuôi, tôi nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho anh ta, rồi bình thản hỏi:“Cô ta là ai? Hai người đã qua lại bao lâu rồi?”
Tân Chí Viễn không dám nhìn vào mắt tôi. Anh ta cúi gằm đầu, cắn chặt môi, thật lâu sau mới khó khăn thốt ra được hai chữ:“Xin lỗi.”
Xin lỗi? Một câu xin lỗi thì có ích gì? Vết thương tôi phải gánh chịu, dẫu có mười vạn câu xin lỗi cũng chẳng thể bù đắp.
“Tôi hỏi lại lần nữa, cô ta là ai? Hai người đã ở bên nhau bao lâu?” Tôi không buông tha, tôi muốn biết rốt cuộc là mỹ nhân tuyệt thế cỡ nào mới có thể khiến anh ta phản bội mối tình tám năm, lại còn cuồng nhiệt đến mức… rách cả cơ?
Thế nhưng, Tân Chí Viễn cắn chặt răng, sống chết không chịu nói. Anh ta kiên quyết không hé nửa lời về tên tuổi người phụ nữ đó, thậm chí không muốn tôi biết cô ta là ai.
Tôi cười khẩy. Thế đấy, ai bảo ngoại tình không có tình yêu thật sự? Nhìn mà xem, chẳng phải tình yêu đích thực đây rồi sao? Anh ta im lặng, chẳng phải là đang muốn bảo vệ cô ta bằng mọi giá ư?
Vậy thì tôi là gì trong mắt anh ta?Anh ta sợ tôi đi tìm cô ta, sợ tôi đánh, sợ tôi mắng, hay sợ tôi tạt axit vào mặt cô ta sao?Thật buồn cười, anh ta quá coi thường tôi rồi.
“Tân Chí Viễn, ly hôn đi.” Tôi khẽ vuốt bụng mình, lạnh lùng nói, “Đợi anh xuất viện, chúng ta đến cục dân chính làm thủ tục.”
Anh ta lập tức thề thốt, nói chỉ là một phút hồ đồ, cầu xin tôi tha thứ. Anh ta còn lấy con cái ra làm lá chắn, van nài:“Đứa nhỏ không thể không có cha, em tha thứ cho anh đi. Anh và cô ta chỉ là vui chơi nhất thời, lần đầu anh làm chuyện thế này, ai ngờ lại xui xẻo bị em bắt gặp…”
Anh ta không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến đứa bé, bao uất ức và phẫn nộ bị tôi kìm nén suốt bấy lâu liền phá tan đê điều lý trí.
“Tôi sẽ bỏ đứa bé này! Tôi không thể để con mình vừa sinh ra đã có một người cha tồi tệ như vậy! Tân Chí Viễn, tôi nói cho anh biết, ly hôn! Nhất định phải ly hôn! Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, tuyệt đối không!”
Tôi gào thét, cho đến khi y tá nghe thấy ồn ào liền đuổi tôi ra khỏi phòng bệnh.
Ngoài tòa nhà bệnh viện, tôi ngồi thật lâu, thật lâu. Gió mùa đông rét cắt da thịt thổi qua, hút sạch cả nhiệt độ trong người lẫn mọi xúc cảm trong tim.
Trở về nhà, tôi bắt đầu tính toán lại tất cả tài sản của hai vợ chồng.
Căn nhà tuy mua sau khi kết hôn, nhưng hơn 3 triệu tệ tiền đặt cọc, nhà tôi đã bỏ ra 2,8 triệu, anh ta chỉ góp 200 nghìn, chưa đến một phần mười. Giờ giá nhà đã tăng lên hơn 5 triệu, tôi tính theo thị giá chia cho anh ta một phần mười, anh ta chẳng thể nói được gì.
Chiếc xe là của hồi môn, tất nhiên thuộc về tôi.
Còn tiền tiết kiệm thì chưa tới 300 nghìn. Bao năm qua, cái hố nhà họ Tân không biết tôi đã đổ vào bao nhiêu tiền! Hôm nay thì bà già phải mổ, ngày mai thì cậu em mở cửa hàng, trước sau liên tục không ngớt.