Mấy ngày sau, Sở Phán Phán hí hửng khoe với tôi:
“Chị ơi, chị đúng là đỉnh! Em phải bái chị làm sư phụ. Chiến lược của chị hiệu quả quá, bạn trai em dạo này mua cho em nhiều đồ lắm!”
Cô ta gửi ảnh cho tôi xem, đắc ý:
“Đàn ông quả nhiên phải dùng chút thủ đoạn mới ngoan. Trước kia em ngu quá.”
Tôi chúc mừng cô ta, dặn cô ta cứ từ từ mà “nuôi” thói quen đó. Miệng ăn thì núi lở, cứ bình tĩnh từng bước một.
Mọi thứ đều diễn ra theo kế hoạch, chỉ là hôm nay suýt xảy ra sự cố.
Băng vệ sinh dạng tampon tôi dùng trong kỳ kinh nguyệt bị tôi vứt vào thùng rác, Tân Chí Viễn nhìn thấy, hỏi đó là gì, sao toàn máu.
Từ sau khi phá thai, mỗi lần đến kỳ tôi đều cẩn thận dùng tampon, chỉ vì sợ dùng băng vệ sinh sẽ bị anh ta phát hiện.
“À, trước mũi em chảy máu, em lấy cái đó nhét vào mũi.” – Tôi bịa một câu qua loa để che giấu, trong lòng lại hơi lo. Mang thai giả đã gần ba tháng, bụng phẳng lì có khiến Tân Chí Viễn nghi không?
Tôi lên mạng tìm, thấy nhiều bà bầu gần năm tháng mới lộ bụng, mới yên tâm. Tôi vẫn còn khoảng hai tháng, chắc đủ thời gian. Không được thì mua bụng giả buộc vào.
Tôi lấy cớ “thai vị bất thường” để từ chối quan hệ vợ chồng, tuyệt đối không cho Tân Chí Viễn chạm vào. Anh ta chưa chắc đã nhận ra bụng giả của tôi.
Trong lúc “tẩy não” Sở Phán Phán, tôi tìm cách liên lạc với bạn trai cũ của cô ta.
Bạn trai cũ của cô ta từng là huấn luyện viên ở phòng gym, giờ làm phục vụ ở quán bar. Nhìn mấy tấm selfie đăng trên Weibo thấy toàn dáng “giang hồ”, nói chuyện cũng ngớ ngẩn, nhìn phát biết ngay kiểu “chân to não bé”.
Tôi đến quán bar tìm người này, gọi đồ uống xong nhét cho hắn một khoản tiền boa, hỏi xin kết bạn WeChat.
Có tiền boa, bạn trai cũ của Sở Phán Phán lập tức vui vẻ đồng ý. Quán bar đông người phức tạp, tôi không nán lại, ngồi một lúc rồi đi.
Hôm sau, tôi nhắn cho người đàn ông đó hẹn ăn cơm. Có lẽ tưởng tôi để ý hắn, muốn “tán” hắn, bạn trai cũ của Sở Phán Phán tỏ ra “kiềm chế” nhưng vẫn đồng ý.
Tôi mời hắn ăn một quán khá ổn. Ăn xong, tôi lấy điện thoại cho hắn xem ảnh.
Ảnh là Sở Phán Phán với Tân Chí Viễn chụp chung, vai kề vai, mặt kề mặt, nhìn là hiểu quan hệ thế nào.
“Ý cô là sao?” – Người đàn ông tên Triệu Tranh biến sắc, nhìn tôi cảnh giác.
Rõ ràng hắn nhận ra Sở Phán Phán.
“Đây là bạn gái anh chứ gì?” – Tôi bình tĩnh nhìn hắn – “Người đàn ông trong ảnh là chồng tôi. Bạn gái anh đang cặp với chồng tôi.”
Triệu Tranh thở ra, dịu xuống:
“Tôi với cô ta chia tay lâu rồi. Cô ta quyến rũ chồng cô thì cô đi tìm cô ta, đừng tìm tôi.”
Tôi tỏ vẻ kinh ngạc:
“Anh chia tay cô ta rồi sao? Không thể nào. Tôi còn thấy Weibo cô ta có ảnh anh, bốn tháng trước hai người vẫn ở bên nhau mà.”
“Thật sự chia tay rồi.” – Triệu Tranh chửi một câu – “Thảo nào đá tôi, thì ra bập vào thằng khác.”
“Tôi vốn định nhờ anh quản cô ta hộ.” – Tôi cúi mắt ra vẻ đau khổ – “Chồng tôi bị cô ta dụ đến mức suốt ngày không về nhà. Cô ta mà cứ thế này, tôi thực sự muốn tìm người đánh cô ta.”
Triệu Tranh chẳng mấy quan tâm đến chuyện cũ của bạn gái, đứng dậy định đi, chẳng hề có chút đồng cảm nào với một “người vợ khổ sở” như tôi.
Tôi vội gọi hắn lại:
“Anh Triệu, hay là anh khuyên nhủ cô ta giúp tôi đi, tôi có thể trả tiền cho anh.”
“Tiền?” – Triệu Tranh ngạc nhiên, mông vừa nhấc lên lại ngồi xuống.
“Đúng, tôi sẽ trả tiền.” – Tôi ra vẻ như vừa nghĩ ra giải pháp – “Khi chồng tôi hẹn hò với Sở Phán Phán, anh xuất hiện quấy rối, nói anh là bạn trai của cô ta, bảo chồng tôi đừng dây vào nữa.”
“Má… cách này cũng được à?” – Triệu Tranh cũng như được “mở khóa ý tưởng”.
“Làm ơn đi anh. Tôi đang mang bầu, tôi thật sự không muốn mất chồng, không muốn mất gia đình này.” – Tôi khổ sở cầu xin như thể hắn là cứu tinh.
Triệu Tranh dò hỏi giá. Tôi mặc cả rồi hai bên vui vẻ thỏa thuận: trả trước một phần, xong việc trả nốt, quy trình đâu ra đấy.
Quả nhiên Triệu Tranh được “mở não” thật. Hắn còn hỏi thêm:
“Nếu tiện thể tôi đánh cho chồng cô một trận, cô có trả thêm không?”
Mắt tôi sáng lên:
“Tất nhiên rồi! Nhưng anh đừng ra tay nặng quá, đừng gây chết người.”
Mạng của Tân Chí Viễn, tôi còn để dành cho việc khác.
Tôi gắn định vị và máy nghe lén vào xe của Tân Chí Viễn. Ba ngày sau, cuối cùng tôi cũng nhận được tin anh ta hẹn Sở Phán Phán.
Tôi gửi địa chỉ cho Triệu Tranh, ngồi ở nhà chờ.
Tối đến, Triệu Tranh nhắn WeChat báo đã hoàn thành nhiệm vụ, bảo tôi chuyển nốt tiền cho hắn.
“Đợi chồng em về, em kiểm tra xong sẽ trả nốt.” – Tôi trả trước một nửa, chờ Tân Chí Viễn về nhà.
Hai tiếng sau, Tân Chí Viễn về thật. Mặt mũi bầm tím, kính gãy một nửa, đi tập tễnh, suýt ngã ngay cửa.
“Chí Viễn! Anh sao thế này?” – Tôi tỏ vẻ quan tâm, đỡ anh ta ngồi xuống sofa, tất bật lấy túi chườm đá cho anh ta.