Tôi dẫn dắt anh ta nhìn vấn đề theo góc khác:
“Tình tay ba nguy hiểm lắm. Chúng ta đều thấy vì chút chuyện nhỏ mà giết người là không đáng, nhưng nhỡ gặp kẻ tính nóng, dễ bốc đồng, phạm tội trong lúc kích động thì sao?”
“Chúng ta có thể tự kiểm soát mình, nhưng không thể kiểm soát được người khác.”
Ví dụ như anh đấy, đâu có kiểm soát nổi Triệu Tranh, để hắn “phạm tội trong cơn bốc đồng” đánh anh một trận ra trò.
Quả nhiên lời tôi chạm đúng tâm trạng Tân Chí Viễn. Anh ta lẩm bẩm than thở:
“Đúng vậy. Có những người thật sự như kẻ điên, chỉ sơ ý chọc vào là có thể bị hắn đâm cho một dao, đáng sợ quá.”
Bị đánh một trận, quả nhiên để lại ám ảnh. Tốt lắm.
Tôi đăng nhập vào tài khoản phụ nhắn cho Sở Phán Phán, giả vờ nói mấy hôm nay tôi đi chơi nên không xem WeChat.
Sở Phán Phán đầy ủy khuất, bảo bạn trai dạo này lạnh nhạt hẳn, cô ta hết lòng dỗ dành lấy lòng mà quan hệ vẫn không còn như trước. Anh ta suốt ngày bảo bận tăng ca, cô ta nghi ngờ anh ta về nhà với “mụ vợ cả”.
Chữ “mụ vợ cả” giờ chẳng kích thích nổi tôi nữa. Tôi bảo cô ta cứ mặc kệ Tân Chí Viễn một thời gian. Đàn ông mà, không thể chỉ cho kẹo ngọt, càng chiều càng lấn tới. Con người đều rẻ rúng, càng quỵ lụy hắn càng không coi mình ra gì, mặc kệ hắn hắn lại nơm nớp lo sợ.
“Nhưng giờ quan hệ em với anh ấy đã trục trặc, em không để ý nữa, nhỡ hai người tan thật thì sao?” – Sở Phán Phán phản vấn. Cũng không đến nỗi ngu.
“Không đâu, tin chị đi. ‘Muốn bắt trước hết phải buông’ – đấy mới là bí kíp trị đàn ông.” – Tôi chỉ còn cách rửa não cô ta, để cô ta tin tôi – một “cựu tiểu tam” đã lên ngôi.
“Ừ, em thử xem. Không được tính sau.” – Sở Phán Phán cuối cùng cũng nghe lời.
Tốt. Có thể bước sang kế hoạch tiếp theo.
Tôi lo Tân Chí Viễn sẽ không cho Tân Chí Minh mượn thẻ tập gym, tiểu tam là “vật đặc biệt”, anh ta giấu kỹ được chừng nào hay chừng đó.
Vì vậy, tôi tự bỏ tiền làm cho Tân Chí Minh một thẻ, nói là công ty phát, không mất xu nào. Tôi gửi ảnh Sở Phán Phán cho Tân Chí Minh, bảo anh ta nhanh đi tập làm quen cô ta.
Tân Chí Minh đi tập về nói Sở Phán Phán trông rất “thanh thuần”, giọng nói dịu dàng, còn khá ngoan hiền.
Ẩn ý chính là: không lạ khi anh trai tôi thích cô ta.
Tôi thật sự không hiểu, một người trong lòng toàn quỷ dữ sao có thể diễn “ngây thơ, vô hại” giỏi đến vậy.
“Tìm cách chụp vài tấm ảnh chung, mà trông thật thân mật thì càng tốt.” – Tôi bày kế cho Tân Chí Minh, dặn lưu lại cẩn thận.
Chẳng bao lâu, Tân Chí Minh gửi ảnh cho tôi. Trong ảnh, anh ta đứng sát vai Sở Phán Phán, tay còn khoác lên vai cô ta, trông như rất thân thiết.
Tôi bảo Tân Chí Minh gửi ảnh đó cho Tân Chí Viễn, khoe khoang mình quen một cô gái ở phòng gym, cô ấy có vẻ rất thích anh ta, còn ngầm tỏ tình.
Hơn một tiếng sau, Tân Chí Minh nhắn lại:
“Chị dâu đúng là đỉnh! Anh trai em tức muốn nổ tung. Lúc thì mắng em đa tình, lúc lại tra hỏi Sở Phán Phán rốt cuộc thế nào mà cưa đổ em. Em thấy anh ấy sắp thần kinh phân liệt rồi.”
Tân Chí Viễn không phát điên mới lạ. “Người yêu” vừa bắt cá hai tay, giờ lại định dẫm lên chân thứ ba, mà tin này lại do chính em trai mình báo.
Chắc trong đầu anh ta, hình tượng Sở Phán Phán đã có một dấu hỏi to tướng, thậm chí là dấu gạch đỏ.
Buổi tối, Tân Chí Viễn không ăn cơm, trông như thất tình, ủ rũ không còn sức sống.
Trực giác bảo tôi: họ rất có thể đã cãi nhau to, thậm chí anh ta đã đề nghị chia tay.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau Sở Phán Phán tìm tôi than thở: Tân Chí Viễn thật quá đáng, chơi chán cô ta thì định bỏ, còn đổ vấy cô ta lẳng lơ không đứng đắn.
Tôi suýt cười ngất. Yêu cầu đạo đức của Tân Chí Viễn với tiểu tam thật cao.
Đã làm tiểu tam rồi, còn không cho phép người ta “lẳng lơ không đứng đắn”.
Tôi hỏi Sở Phán Phán:
“Vậy em định làm gì? Chia tay thế này dễ cho anh ta quá.”
“Em còn làm gì được, có gì để nắm anh ta đâu. Chỉ trừ khi đến công ty anh ta gây chuyện, nhưng gây rồi thì sao? Anh ta mặc kệ thì vẫn chia tay, em chẳng được lợi gì.”
“Đến công ty làm ầm không ăn thua đâu, anh ta đâu phải công chức, chuyện riêng tư ảnh hưởng không lớn.” – Tôi bảo – “Em phải nghĩ cách khác. Xem có lấy được cái gì làm bằng chứng, nắm thóp anh ta không.”
Hôm sau, Sở Phán Phán báo tin “tốt”: cô ta tìm được một đoạn clip trong điện thoại – quay trong phòng tắm – Tân Chí Viễn trần như nhộng.
“Hồi đó quay cho vui, không ngờ giờ lại dùng được.” – Sở Phán Phán hí hửng, nói sẽ dùng nó uy hiếp Tân Chí Viễn để lấy một khoản tiền.
Cô ta đã nghĩ thông, cưỡng ép không ngọt, Tân Chí Viễn muốn chia tay thì chia tay, miễn là cho cô ta một khoản “bồi thường thanh xuân”.
Tôi thấy chán, kịch bản cũ rích, chẳng buồn bình luận. Tưởng cô ta có cao chiêu gì, hóa ra vẫn thế.
Sở Phán Phán hỏi tôi nên đòi bao nhiêu. Tôi bảo ít nhất hai triệu. Nhìn cái đồng hồ kia cũng đủ biết Tân Chí Viễn là “đại gia ngầm”.
“Đúng, hình như vợ anh ấy nhà cũng khá giả.” – Sở Phán Phán đồng tình, thấy hai năm thanh xuân phải đổi lấy hai triệu mới công bằng.