Cậu đến sớm, nhưng vì mua bánh nên bị chậm mất một lát. Đã có vài học trò đến, thấy cậu cầm gói lá sen thì cười ồ lên hỏi: "Triệu Bác Sinh, có phải cậu lại ngủ nướng dậy muộn không? Đến bữa sáng cũng chưa ăn."
Triệu Bác Sinh bóc lá sen, để lộ chiếc bánh bao nhân nướng vàng hai mặt. Nghe thấy mùi thơm, cậu cắn vội một miếng, rồi mới lười biếng đáp:
"Ngày nào cũng bị một mùi hương quyến rũ đến mất hồn. Cố tình dậy sớm xem đó là cái gì, đây chính là chiếc bánh bao nhân trên tay tôi đây!"
Mọi người: Xí!
Ai mà chẳng biết Triệu Bác Sinh là mọt sách, đừng nói là bánh bao nhân, ngay cả bánh bao chấm mực cậu ta cũng ăn ngon lành.
Triệu Bác Sinh cắn một miếng vỏ bánh giòn tan, một miếng nhân thịt đậm đà, ăn đến cảm thấy mỹ mãn.
"Thơm thật đấy," Cậu không ngừng cảm thán.
Mọi người không tin, ai nấy đều ngồi vào chỗ, nhưng mùi hương quẩn quanh nơi chóp mũi quả thật khiến người ta nhớ mãi.
Triệu Bác Sinh ăn uống vui vẻ, thầm nghĩ, ngày mai phải mua thêm hai cái bánh nữa để ăn. Sau đó, cậu lại chìm đắm vào việc đọc sách.
Ngày thứ hai, Triệu Bác Sinh dậy muộn, vội vã chạy đến quầy hàng, đặt chín văn tiền và nói muốn hai cái bánh không cay, còn một cái cay để nếm thử.
Sau khi ăn bánh bao nhân, cả ngày cậu ta cứ nhớ mãi, nhớ đến là thấy nước bọt tiết ra. Cậu nghĩ nếu được ăn thêm một lần nữa thì tuyệt vời biết mấy.
Cậu có cảm giác sau khi ăn bánh bao nhân, cả ngày đều tràn đầy tinh thần.
Cậu đặc biệt yêu thích món này, một hương vị khó quên.
Tống Phó Tuyết nhớ rõ cậu thiếu niên mặc áo lụa xanh này. Ông gói bánh cẩn thận đưa cho cậu, cười hỏi: "Cháu đang đọc sách phải không? Đã học đến đâu rồi?"
Trong lòng ông không kìm được mà hỏi.
Mục tiêu mà ông từng ngày đêm tâm niệm, nỗ lực phấn đấu từ thuở nhỏ, nay không tiện chạm vào nữa, khiến ông nhớ nhung khôn nguôi.
"Cháu sắp học đến 《 Trung Dung 》 rồi ạ! Nhưng cháu muốn tìm hiểu về Tâm học (một trường phái triết học). Đợi cháu qua kỳ thi Phủ Thí, cháu sẽ đi học 《 Vương Văn Thành Công Toàn Thư 》 ở thư viện Dương Minh." Cậu ta mặt mày sáng ngời, khí phách hăng hái.
Phu tử (thầy giáo) ở trường tư thục cậu đang học rất biết cách dạy. Thầy nói cậu tham gia kỳ thi Đồng Sinh Thí (thi hương) lúc này hẳn là không thành vấn đề. Nhưng cậu còn trẻ, muốn cân nhắc học vấn kỹ hơn để đạt được thứ hạng tốt hơn. Cậu nghĩ rất nhiều nhưng không nói gì thêm, cầm lấy bánh bao nhân, vẫy tay rồi bước nhanh rời đi.
Về đến trường tư thục, thấy thời gian không còn sớm, cậu liền ăn ngấu nghiến.
Bạn cùng bàn ngửi thấy mùi thơm, lòng ngứa ngáy, nhoài người tới hỏi: "Cái gì thế? Ngon không? Cậu có ăn hết không?"
Hỏi liên tiếp ba câu, câu nào cũng thể hiện ý muốn được ăn.
Triệu Bác Sinh là thiếu niên đang tuổi lớn, sức ăn rất khỏe, đương nhiên là ăn hết được. Nhưng vì tình bạn, cậu vẫn đưa ra một miếng, cười hỏi: "Cậu muốn ăn thử không?"
Bạn cùng bàn tên là Hoàng Khán, cùng tuổi cậu ta, đúng là tuổi ăn được cả trâu. Tuy đã ăn bữa sáng rồi, nhưng nhìn thấy bánh bao nhân vẫn có thể nuốt trôi.
Vỏ bánh được chiên nướng, mang theo hương lúa mì nồng đượm, ăn vào rất giòn. Nhân thịt được băm rất kỹ, những viên thịt lớn, ăn vào nước thịt đậm đà, vị đặc biệt ngon.
"Ngoài giòn trong mềm, Triệu Bác Sinh, cậu mua ở đâu thế? Ngon thật, mai tôi cũng mua."
Hoàng Khán ăn hết cái bánh trong ba hơi, mắt lại dán vào gói lá sen trên bàn.
"Ngay ở phố phía trước, có cây ngô đồng, liếc mắt là thấy." Triệu Bác Sinh không cho cậu ta cơ hội cướp bánh, trực tiếp mở gói lá sen, tự mãn ăn tiếp.
Mùi thơm bay đi hết.
Thức ăn ở trường tư thục chủ yếu là đồ lành mạnh, là cơm nhà do sư mẫu nấu. Bà thích ăn đồ chay thanh đạm, cả ngày không thấy miếng thịt nào, dù cũng có một hương vị riêng. Nhưng lại rất dễ đói.
Triệu Bác Sinh nghĩ, có mấy cái bánh bao nhân lót dạ này, cậu sẽ không đói suốt cả buổi trưa.
Nhưng mà —
Cậu vừa mới cắn được một miếng.
Gói lá sen đã bị giật mất.
Mấy cậu thiếu niên xúm lại một chỗ, đồ ăn cướp được lại càng thấy ngon, người cắn một miếng, ta cắn một miếng, cái bánh bao nhân vốn không lớn đã biến mất ngay lập tức.
Triệu Bác Sinh: ???
Đúng là một lũ súc vật.
Cậu biết ngay sẽ thế mà. Nếu không phải vì ăn uống bên ngoài trông thiếu lịch sự, cậu đã ăn hết rồi mới quay lại trường, sẽ không để chúng có cơ hội cướp.
"Bánh bao nhân này bán ở dưới gốc cây ngô đồng ở phố trước kia, các cậu tự đi mà mua, đừng có cướp của tôi!" Triệu Bác Sinh không được ăn no nên trong lòng không vui.
***