5
Chữ cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng hắn.
Bởi vì tôi đã bóp chặt lấy cổ hắn.
Động tác quá nhanh.
Hắn hoàn toàn không kịp nhìn rõ.
Ba kẻ còn lại sững người.
Tôi siết chặt ngón tay.
Mặt tên cầm đầu nghẹn đỏ như gan heo.
Con d/a/o rơi loảng xoảng xuống đất.
“Ai bỏ tiền?” Tôi lặp lại lần nữa.
Trong cổ họng hắn phát ra tiếng khục khục.
Ba tên kia kịp phản ứng, vung d/a/o xông đến!
Tôi nhấc chân.
Đạp thẳng vào đầu gối tên thứ nhất.
Tiếng xương gãy vang rợn người.
Rắc!
Hắn gào thảm, ngã vật xuống đất.
Mũi d/a/o thứ hai đâm thẳng vào mạng sườn tôi.
Tôi nghiêng người.
Chộp lấy cổ tay hắn.
Vặn mạnh.
Lại một tiếng rắc.
D/a/o rơi xuống đất.
Con d/a/o thứ ba đã kề sát sau gáy tôi.
Tôi không quay đầu.
Khuỷu tay đánh ngược ra sau.
Trúng ngay ngực hắn.
Hắn khụt khịt một tiếng.
Ngã gục.
Toàn bộ quá trình.
Chưa tới năm giây.
Dưới đất đã có ba kẻ lăn lộn rên rỉ.
Trong tay tôi còn đang giữ chặt một tên.
“Lần cuối cùng.” Tôi nhìn gương mặt tím tái của tên cầm đầu. “Tiền của ai?”
Hai tròng mắt hắn lồi ra.
Khó nhọc ép ra hai tiếng: “Trương… Trương…”
Tôi bỗng buông tay.
Hắn ngã sụp xuống đất.
Thở hồng hộc.
Ho sặc sụa.
“Nhà Trương Thao Thao?” Tôi hỏi.
Hắn kinh hãi gật đầu.
“Là… là chị gái mặc áo lông chồn… anh trai chị ta lăn lộn ngoài xã hội… nuốt không trôi chuyện này…”
Tôi gật gù.
“Về nói lại với anh trai chị ta.”
Bốn kẻ mặc đồ đen nhìn tôi đầy sợ hãi.
“Nói rằng…”
Tôi dừng một nhịp.
“Trần Tẫn hỏi, cái đinh thép trên cột sống hắn, còn đau không?”
Cả bốn người lập tức sững lại.
Như bị đóng băng.
Đôi mắt tên cầm đầu trợn trừng muốn nứt toác.
“Cô… cô là…” Giọng hắn run đến biến dạng, “’Chị Tẫn’?”
Tôi không trả lời.
Cúi người.
Nhặt con d/a/o trên đất.
Cân thử trong tay.
Chất lượng tồi.
Mẻ lưỡi.
Tôi hất tay.
Con d/a/o sượt qua da đầu tên cầm đầu.
Cắm thẳng vào bức tường gạch phía sau.
Chuôi d/a/o còn run run vang lên ong ong.
Vài sợi tóc rơi lả tả.
“C/ú..t.”
6
Bốn tên kia lồm cồm bò dậy.
Kẻ gãy chân, kẻ gãy tay.
Kéo lê nhau chạy còn nhanh hơn thỏ.
Dưới ánh trăng.
Chỉ còn lại một mình tôi.
Trong gió thoảng mùi cỏ dại.
Và cả chút tanh nhạt của má..u .
Tôi đứng lặng một lúc.
Rồi quay người đi lên lầu.
Khẽ đẩy cửa.
Lạc Lạc trở mình.
Tiếng ngáy con trẻ đều đều.
Ngủ say ngọt lành.
Ngày hôm sau.
Tôi đưa Lạc Lạc đến trường mẫu giáo.
Ánh mắt thầy giáo nhìn tôi như nhìn thấy quỷ.
Muốn nói lại thôi.
Ba đứa trẻ hôm qua.
Đều không đến.
Hiệu trưởng đích thân đứng đợi ở cổng.
“Chị Chu Sinh Lạc…” Ông ta vò tay, “chuyện hôm qua… chỉ là hiểu lầm thôi. Phụ huynh của Vương Hiên Hiên đều nói sẽ không truy cứu nữa…”
Tôi gật đầu.
“Lạc Lạc là một đứa bé ngoan.” Hiệu trưởng gượng cười, “Trường chúng tôi nhất định sẽ…”
“Hiệu trưởng,” tôi ngắt lời, “nhà vệ sinh có một camera hỏng.”
Ông ta khựng lại.
“Ở cầu thang phía đông,” tôi nói thêm, “cũng hỏng.”
Miệng hiệu trưởng há ra.
Một hồi lâu.
“À… đúng! Hỏng rồi! Sẽ sửa ngay! Sẽ sửa ngay!”
Tôi nắm tay Lạc Lạc.
“Vào đi.”
Lạc Lạc ngẩng đầu: “Mẹ, mấy người hôm qua…”
“Người giao đồ ăn.” Tôi đáp.
“Đi nhầm đường à?”
“Ừ.”
Con bé yên tâm.
Tung tăng chạy vào lớp.
Cuộc sống dường như lại yên ả.
Đi chợ.
Nấu cơm.
Đưa đón Lạc Lạc.
7
Cặp vợ chồng dưới tầng không còn cãi vã.
Bắt đầu làm thủ tục ly hôn.
Tiếng đàn piano trên tầng cũng ngừng hẳn.
Nghe nói đứa trẻ thi trượt cấp.
Nhạc quảng trường đổi sang bài mới.
Còn ồn hơn.
Bốn kẻ đêm hôm đó.
Không bao giờ xuất hiện nữa.
Người đàn bà khoác áo lông chồn khi đến đón con chạm mặt tôi.
Từ xa đã né vòng qua chỗ khác.
Ánh mắt lẩn tránh.
Như thấy ma.
Ở trường mẫu giáo, không còn ai dám trêu chọc Lạc Lạc.
Con bé có thêm một người bạn mới.
Tên là Tiểu Mễ.
Gầy gò nhỏ bé.
Thường bị những đứa khác giật đồ ăn vặt.
Lạc Lạc giúp nó giành lại.
Từ đó Tiểu Mễ biến thành cái đuôi nhỏ của nó.
“Mẹ ơi,” Lạc Lạc lắc tay tôi, “Tiểu Mễ nói nhà bạn ấy có cửa hàng tạp hóa! Có thật nhiều kẹo mút!”
Tôi xách túi sườn vừa mua.
“Ừ.”
“Nó bảo lần sau sẽ cho con ăn thử!”
“Sâu răng.”
“Con chỉ ăn một cây thôi!” Nó giơ một ngón tay, “Vị dâu cơ!”
“Nửa cây.”
“Hay quá!”
Nó nhảy cẫng lên.
Nắng chiều chiếu lên gương mặt.
Từng sợi tơ mịn cũng nhìn rõ.
Sự yên bình bị phá vỡ vào một chiều thứ bảy.
Tôi dẫn Lạc Lạc đi công viên trò chơi.
Con bé thích ngồi ngựa gỗ xoay tròn.
Khi xếp hàng.