01
Kỳ thi đại học vừa kết thúc chưa lâu, điểm số còn chưa công bố, em gái song sinh của tôi – Cố Dao – đã bắt đầu đi khắp nơi khoe khoang.
“Bố mẹ ơi, con vừa dò đáp án xong, ước lượng điểm rồi, lần này chắc chắn đậu Thanh Hoa hoặc Bắc Đại!”
Bố mẹ tôi ngay lập tức buông hết mọi việc, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ:
“Ôi chao, bảo bối Dao Dao của bố mẹ đúng là vừa giỏi vừa thông minh, con không đậu Thanh Hoa thì còn ai đủ sức đậu nữa chứ!”
Mẹ tôi nói xong còn liếc xéo tôi một cái.
Tôi chỉ khẽ nhếch môi, chẳng buồn quan tâm.
“Bố mẹ nhớ đấy nhé, trước đó đã hứa rồi, nếu con thi tốt thì phải tổ chức tiệc đỗ đại học thật hoành tráng cho con đó.”
Cố Dao cố ý nhấn mạnh ba từ “tiệc đỗ đại học”.
Bố tôi vỗ vai em gái tôi, vẻ mặt đầy tự hào:
“Dao Dao, bố đã đặt sẵn khách sạn cho con rồi, bố tin chắc con sẽ thi tốt như vậy mà!”
“Cảm ơn bố mẹ!”
Cố Dao làm nũng ngọt ngào, khiến hai người họ cười toe toét.
Tôi chẳng hứng thú gì với cái cảnh “bố từ con hiếu” ấy, quay người đi thẳng về phòng. Không ngờ chưa được bao lâu, Cố Dao đã xồng xộc đẩy cửa bước vào.
“Cố Nam, cái mặt ỉu xìu của mày là sao? Chẳng lẽ thi xong bị trượt phong độ rồi à?”
Cô ta khoanh tay, đứng trên cao nhìn xuống đầy kẻ cả.
“Nếu lỡ điểm tao cao hơn mày thì sao?”
Tôi nảy hứng, cố ý chọc tức cô ta.
“Sao có thể chứ? Rõ ràng hôm trước khi thi mày còn bị cảm mà, làm sao thi hơn tao được?”
Cố Dao trừng mắt, tức tối.
“Vậy thì cái điều hòa trong phòng tao, có phải mày chỉnh nhiệt độ xuống thấp rồi giấu điều khiển không?”
Tôi lạnh giọng nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Đừng có vu vạ, mày có bằng chứng không?”
Cố Dao hừ lạnh, đảo mắt,
“Dù sao thì cũng đừng mơ đến chuyện bố mẹ tổ chức tiệc đỗ đại học cho mày.”
Nói xong liền sầm mặt bỏ đi, mạnh tay đóng sầm cửa lại.
Tôi khẽ thở dài. Rõ ràng là chị em sinh đôi, cùng chung một mái nhà, vậy mà từ nhỏ đến lớn, Cố Dao lúc nào cũng nhắm vào tôi.
Trước mặt bố mẹ thì đặt điều nói xấu tôi, nhét bài kiểm tra điểm kém của mình vào cặp sách tôi.
Thậm chí khi gặp bạn bè, cũng không chịu giới thiệu tôi là chị em song sinh của cô ta.
Chưa bao giờ gọi tôi một tiếng “chị”.
Có lẽ vì Cố Dao xinh xắn hơn, miệng lưỡi dẻo hơn, biết cách lấy lòng bố mẹ hơn.
Dù khi còn nhỏ, bố mẹ còn đối xử công bằng với cả hai, nhưng theo thời gian, cán cân tình cảm ngày càng lệch hẳn về phía cô ta.
Bọn họ chỉ quan tâm đến cuộc sống của Cố Dao.
Dù là vật chất hay tinh thần, thứ tôi nhận được vĩnh viễn chỉ là đồ thừa.
Nhưng giờ kỳ thi đại học đã kết thúc, tôi cuối cùng cũng có thể thoát khỏi cái gia đình này, bắt đầu cuộc sống mới ở trường đại học.
Một buổi tiệc đỗ đại học thôi mà, tôi không thèm bận tâm.
Ngày qua ngày, tiệc của Cố Dao cũng đã đặt xong khách sạn. Lúc này cô ta đang ngồi trên ghế sofa, hí hửng gửi thiệp mời cho bạn bè.
Trong mắt cô ta và cả bố mẹ, việc đậu vào Thanh Hoa hay Bắc Đại là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Thế rồi, bố tôi bỗng nhận được một cuộc gọi.
“Alo?”
Vì ông không bật loa ngoài nên tôi không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì.
“Ơ? Là giáo viên bên tuyển sinh à? Là Thanh Hoa sao?”
Bố tôi lập tức mừng rỡ.
Cố Dao nóng ruột, giật ngay điện thoại bật loa ngoài.
Lúc này, đầu dây bên kia vang lên giọng giáo viên tuyển sinh:
“Chào bác Cố, chúng tôi gọi đến để chúc mừng em Cố Nam đã đạt thành tích xuất sắc trong kỳ thi đại học năm nay. Không biết em có quan tâm đến việc đăng ký vào trường chúng tôi – Đại học Thanh Hoa – không ạ?”
Căn phòng đột nhiên rơi vào im lặng.
Mẹ tôi ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt khó tả.
Bố tôi khẽ ho một tiếng, giọng nói mang theo vài phần nghi ngờ:
“Thầy nói là… Cố Dao đúng không ạ?”
“Là Cố Nam, thưa bác. Cố Nam.”
Giọng bên kia khẳng định lại.
Mặt Cố Dao lập tức sầm xuống.
Tôi vốn định lên nhận điện thoại, nhưng không ngờ lại bị bố tôi giành lời trước.
“Thầy à, là như thế này… Nhà tôi còn có một đứa con gái tên là Cố Dao, điểm chắc chắn cũng đủ đậu Thanh Hoa, không biết thầy có thể tra giúp được không?”
“Xin lỗi bác Cố, hiện tại tôi chỉ phụ trách liên lạc với em Cố Nam. Nếu sau này có thông tin gì về em Cố Dao, chúng tôi sẽ chủ động liên hệ lại ạ.”
Đầu dây bên kia trả lời rất rõ ràng.
“Vâng vâng, Cố Nam nhà tôi hơi nhát, nói chuyện không giỏi. Tôi thay con bé cảm ơn thầy trước. Hiện tại chưa có điểm chính thức, nên chúng tôi cũng chưa dám quyết định ngay. Nếu có gì chắc chắn, sẽ liên hệ với thầy sớm nhất.”
Bố tôi gượng gạo nói.
Tôi đứng im một chỗ, nhìn cảnh Cố Dao mặt mày tái mét, mẹ tôi ngồi bên cạnh nắm tay cô ta an ủi, còn bố tôi – rõ ràng nhận được cuộc gọi dành riêng cho tôi – vẫn cố tình nói đỡ cho Cố Dao.
Tôi nhìn cái gia đình này – mỗi người một bụng tính toán – lòng chợt lạnh hẳn.
Tôi khẽ thở dài, quay về phòng.
Việc quan trọng bây giờ là: nhanh chóng quyết định nên chọn Thanh Hoa hay Bắc Đại.
02
Vừa trở lại phòng, tôi còn đang tra cứu tài liệu thì cửa bất ngờ bị đẩy ra. Quay đầu nhìn lại, thì ra là bố tôi.
Ông cầm một ly sữa bước vào.
Thật hiếm thấy.
Tôi lập tức quay đầu đi, coi như không nhìn thấy gì. Đến nước này rồi, tôi cũng đã nhìn thấu cả nhà họ rồi.
“Nam Nam, bố không ngờ lần này con lại thi tốt như vậy.”
Giọng ông ấy khiến tôi nhất thời không phân rõ là vui hay buồn. Mà ông không ngờ cũng đúng thôi, trước giờ có lần nào họ để mắt đến tôi đâu?
Cho dù tôi có thi tốt hơn Cố Dao, họ cũng chỉ tin lời cô ta, cho rằng tôi may mắn hoặc gian lận mới được điểm cao.
“Bố có gì muốn nói thì nói thẳng đi.”
Tôi không muốn nghe những lời quanh co lòng vòng.
“Nam Nam, bao nhiêu năm qua, bố đúng là đã lơ là cảm xúc của con. Nhưng Dao Dao là em gái con mà, chuyện cuộc gọi hôm nay, bố cũng phải để ý cảm nhận của nó một chút.”
Quả nhiên, đến tìm tôi mà câu nào cũng không rời khỏi cái tên Cố Dao.