03
“Cái gì mà mẹ ruột? Toàn lừa đảo ở đâu chui ra vậy chứ?!”
Tôi đứng bên cạnh, nhìn Cố Dao ngồi trên ghế sofa, hoàn toàn sụp đổ, gào lên thê lương.
“Du Du, mẹ thực sự là mẹ ruột của con mà!”
Cô Tần ngồi cạnh cô ta, định đưa tay an ủi.
“Tránh ra! Tôi không phải con gái bà! Đừng hòng đến phá nát gia đình tôi!”
Cố Dao hất tay bà ấy ra.
“Du Du, nếu con đồng ý về nhà với mẹ, mẹ nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho con!”
“Về nhà với bà á?”
Cố Dao từ trên xuống dưới liếc mắt đánh giá cô Tần và người chồng hiện tại của bà, cười khẩy một tiếng mỉa mai:
“Nhìn hai người thì tôi sẽ được bù đắp gì chứ? Nói gì thì nói, ở nhà hiện tại tôi muốn gì có đó, bà có thể cho tôi được gì?”
Lúc này tôi mới để ý—cô Tần ăn mặc khá giản dị, so ra thì bố mẹ tôi lại mang dáng vẻ “nhà có điều kiện” hơn đôi chút.
Nhưng ánh mắt tôi vẫn kịp lướt thấy chiếc đồng hồ Vacheron Constantin trên tay cô ấy.
Tôi lặng lẽ nhìn sang Cố Dao.
“Muốn đi thì để Cố Nam đi với bà ấy! Bà để nó đi với bà đi!”
Cô ta chỉ tay về phía tôi, ánh mắt lại chẳng hề đặt lên người tôi, cứ như tôi là vật thể không tồn tại vậy.
Tôi không phản ứng gì, chỉ quay đầu nhìn sang bố mẹ.
Tôi cứ tưởng họ sẽ nói gì đó, nhưng kết quả lại là—người được gọi là “mẹ” kia nhào tới ôm lấy Cố Dao, nước mắt rưng rưng:
“Cô Tần, cô cũng thấy đấy… Dao Dao không muốn đi… nhìn vào công lao chúng tôi nuôi nấng con bé lớn chừng này, xin cô đừng mang nó đi được không? Nếu… nếu thật sự không được…”
Bà ta liếc nhìn tôi, tựa như đã hạ quyết tâm:
“Không còn cách nào khác… hay là… chúng ta mỗi người một đứa, để Nam Nam đi với cô?”
“Lý Khiết!”
Bố tôi—à không, giờ nên gọi là Cố Quốc Chân—không nhịn nổi nữa, lên tiếng quát bà ta.
Cô Tần nhìn chúng tôi, rõ ràng đang giằng co trong lòng, nhưng lần này, thật bất ngờ, bà lại không tiếp tục cố gắng đưa Cố Dao đi nữa.
Tôi đối diện ánh mắt bà, giọng dứt khoát, rõ ràng:
“Mẹ, con sẽ về với mẹ.”
Lý Khiết, Cố Quốc Chân, và cả Cố Dao đều sững sờ, đồng loạt quay sang nhìn tôi.
“Đã không ai trong nhà này thật lòng muốn giữ con lại, thì con về với mẹ ruột mình cũng chẳng có gì sai, đúng không?”
Tôi nhướng mày lên.
Cố Quốc Chân bối rối:
“Nam Nam, không phải ý bố như vậy đâu…”
“Thôi, không cần nói nữa.”
Tôi ngắt lời ông ta.
“Tôi cũng đã hiểu rõ mọi chuyện rồi. Hôm nay, tôi sẽ đưa Nam Nam đi.”
Cô Tần—hay đúng hơn là, mẹ tôi—nhìn gia đình họ bằng ánh mắt lạnh lùng hơn trước, rồi nắm lấy tay tôi. Bàn tay ấy vừa ấm vừa có lực.
Bà quay sang tôi, dịu dàng hỏi:
“Nam Nam, con về phòng thu dọn đồ một chút nhé. Hôm nay mình về nhà với mẹ, được không?”
“Vâng.”
Tôi gật đầu.
Tôi chỉ mang theo những thứ thực sự quan trọng.
Trước khi rời đi, tôi quay sang Cố Dao:
“Đừng vội vứt đồ của tôi. Dù sao tuần sau tôi vẫn phải đến dự tiệc đỗ đại học của cô. Kết thúc rồi, tôi sẽ thu dọn nốt.”
Cố Dao lại trở về dáng vẻ thường ngày, mặt mày rạng rỡ, rõ ràng đang hả hê vì cuối cùng cũng tống được tôi đi.
Tôi chỉ mong, về sau cô ta sẽ không hối hận.
Và mong rằng, cô ta thật sự xứng đáng với sự thiên vị mà gia đình này đã dành trọn cho mình.
04
Mẹ và ba hiện tại đưa tôi đến bãi đậu xe. Họ bấm chìa khóa.
Quả nhiên—là một chiếc Bentley.
Lên xe, mẹ ngồi cạnh tôi ở hàng ghế sau, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Nam Nam, thực ra trước khi đến tìm con, mẹ đã tìm hiểu qua tình hình bên nhà họ Cố rồi.”
Bà khẽ thở dài.
“Ban đầu mẹ không tin họ lại thiên vị đến thế, cho đến hôm nay tận mắt chứng kiến… bao nhiêu năm qua, con đã phải chịu tủi thân rồi.”
Mẹ vuốt lại mái tóc mái trước trán tôi.
“Còn chuyện em con, nó không muốn đi thì mẹ cũng không ép. Có lẽ nó thực sự có tình cảm với họ.”
Tôi siết nhẹ tay mẹ, khẽ nói:
“Mẹ à, chẳng phải mẹ nói tên con là Tranh Tranh sao? Vậy sau này cứ gọi con là Tranh Tranh nhé.”
“Ừ, theo họ mẹ.”
Mẹ đỏ hoe mắt.
Không hiểu sao tôi cũng thấy mắt mình cay cay.