1.
Lục Tinh Ngôn nói xong mấy câu ấy, đôi mắt đen lay láy chớp chớp nhìn tôi, cảm xúc mong chờ như sắp tràn ra.
Lục Vân hạ giọng, mang theo sự cảnh cáo.“Lục Tinh Ngôn.”“Ở trường dạy con nói chuyện với mẹ như vậy sao?”
Tinh Ngôn cúi gằm đầu, môi chu lên.
“Nhưng lần trước dì Thiển Thiển hỏi ba có thích mẹ không, ba cũng bảo là không thích mà.”“Vậy nên con cũng chẳng thích lắm…”“Vậy nếu mẹ muốn đi, thì để mẹ đi thôi…”
Tôi đã không còn thấy đau lòng vì những lời này nữa.
Một tuần trước, sinh nhật sáu tuổi của thằng bé.Nó nằng nặc đòi tổ chức cùng Lục Vân và Tống Thiển.
Tôi chợt nhận ra mình không còn bận lòng, không còn một chút ý định níu kéo nào.
Dù đến tối, khi đi ngang nhà hàng ấy, nghe thằng bé giới thiệu Tống Thiển với nghệ sĩ violin rằng đó là “mẹ của mình”, tâm trạng tôi cũng chẳng gợn sóng.
2.
Vì đang cúi người thu dọn hành lý, tầm mắt tôi ngang bằng với đôi mắt nhỏ bé của Lục Tinh Ngôn.
Tôi nhận lấy số tiền trong tay nó, khẽ gật đầu.“Được, mẹ hứa với con.”
Tôi không còn tự xưng “mẹ”, chỉ lặng lẽ nói:“Ta sẽ không quay lại căn nhà này nữa.”
“Và cũng không còn là mẹ của con nữa. Tinh Ngôn, con được tự do rồi.”
Có lẽ thằng bé không ngờ tôi đồng ý dễ dàng như thế.Nó nhìn tôi ngẩn ra hai giây, sau đó bật cười, “Yeah!”
“Vậy sau này dì Thiển Thiển chính là mẹ con rồi!!”
Vừa chạy ra ngoài, nó vừa nói phải gọi điện báo cho Tống Thiển tin vui này.
Tôi xếp xong món đồ cuối cùng, đóng vali lại, đứng dậy.
Lục Vân từ nãy đến giờ vẫn im lặng, nhưng khi tôi bước ngang qua, anh lại nắm lấy cánh tay tôi.
Anh khẽ nheo mắt, cảm xúc khó đoán.
“Đường Cẩn, không thích… cũng không có nghĩa là ghét.”“Những năm qua, anh đã quen có em ở đây.”“Nhất định phải bỏ đi đến cùng như vậy sao?”
Nói đến cuối câu, giọng anh vương chút bực dọc.
Tôi muốn nói điều gì đó, nhưng thấy tất cả đều thừa thãi và ủy mị.Vì thế, tôi chỉ rút tay về, dặn một câu ngắn ngủi:“Hãy chăm sóc Tinh Ngôn cho tốt.”
Tôi kéo vali, bước ra khỏi nhà họ Lục.
Từ khu biệt thự ra cổng phải đi một quãng khá dài.Thời tiết chẳng hề dễ chịu, gió lạnh cuộn theo lá khô ven đường táp vào người tôi, khiến dáng vẻ thêm phần chật vật.
Nhưng suốt đoạn đường ấy, tôi chưa từng quay đầu lại, dù chỉ một lần.
3.
Tôi đã thuê sẵn nhà, cũng tìm được việc mới.Dựa vào chuyên môn trước đây, tôi ứng tuyển làm giáo viên dạy mỹ thuật thiếu nhi tại một trung tâm năng khiếu.
Ngày đầu đi làm.
Vừa bước vào văn phòng, tôi đã thấy mấy cô giáo xúm quanh một bé gái nhỏ.
“Chúc Chúc này, cậu út của con có thích ăn đồ ngọt không?”“Còn nữa, cậu ấy thích mẫu con gái như thế nào vậy?”“À đúng rồi, Chúc Chúc ngoan, tối nay cậu ấy có đến đón con không?”
Cô bé mặt tỉnh bơ, không tỏ chút cảm xúc.
“Các cô gọi con đến đây, chẳng phải nói là muốn trao đổi về phong cách vẽ của con sao?”
Mấy cô giáo lập tức ngượng nghịu, liếc nhìn nhau.
“Nếu không có gì thì con về lớp trước.”
Bé gái quay người, vừa vặn trông thấy tôi.
Lịch sự chào một câu, “Chào cô giáo.”
Rồi tiếp tục bước đi, mắt chẳng buồn liếc ngang dọc.
4.
Các cô giáo ở trung tâm khá thân thiện với tôi.Sau khi giới thiệu xong quy trình công việc, họ lại bắt đầu buôn chuyện về cô bé ban nãy.
“Cô không biết hả, cậu út của con bé là Hạ Thừa Châu đấy.”“Anh ấy với Lục Vân được gọi là hai ‘kim cương độc thân’ giàu nhất thành phố A.”“À mà, hình như Lục Vân đã quay lại với mối tình đầu Tống Thiển rồi.”“Vậy nên giờ chỉ còn Hạ Thừa Châu là ‘độc thân vàng’ thôi.”
Nghe thấy cái tên Lục Vân lần nữa, tôi bình tĩnh như thể chẳng hề quen anh ta.
Nhưng Hạ Thừa Châu…
Tôi thở dài trong lặng lẽ.
Anh ta vốn là kẻ đối đầu với Lục Vân.Trước kia, anh ta chưa từng ưa nổi tôi, mỗi lần chạm mặt đều chẳng quên mỉa mai vài câu:
“Cô nhu nhược thật đấy, ảnh hôn của Lục Vân và Tống Thiển lên hot search rồi, cô cũng chẳng dám hó hé gì.”“Đi theo Lục Vân thì được cái gì? Danh phận hay địa vị?”“Đường Cẩn, cô mù thật hay giả mù, không nhìn được người khác sao?”
Tốt nhất là tránh xa cô bé tên Chúc Chúc ấy.Nếu Hạ Thừa Châu phát hiện tôi đang làm ở đây, có khi anh ta sẽ dùng quan hệ để khiến trung tâm đuổi việc tôi ngay.
5.
Lục Vân gọi điện cho tôi đúng lúc tôi đang chen chúc trên tàu điện ngầm sau giờ tan làm.
“A lô?”
Tiếng ồn ào quanh tôi khiến anh im lặng vài giây rồi mới cất giọng hỏi:“Em ở đâu?”