Tôi theo thói quen cúi mắt, tránh ánh nhìn nóng bỏng của anh, tìm đại một đề tài:
“Em có thể hỏi… lý do anh kết hôn không?”
“Anh cũng không còn trẻ, em lại là người anh hiểu rõ gốc gác, là một lựa chọn rất phù hợp. Còn em?”
“Em à…”
Chẳng lẽ nói là có mưu đồ sao?
Tôi ấn chặt trái tim đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chọn một câu trả lời an toàn:
“Anh vừa đẹp trai vừa giàu có, điều kiện tốt như vậy tìm bằng đèn lồng cũng không thấy, gả cho anh em đâu có thiệt.”
Tôi không nói sai.
Tống Nghiễn từ nhỏ đã là “con nhà người ta”, làm gì cũng giỏi.
Không chỉ ngoại hình xuất chúng, năng lực làm việc cũng vô cùng nổi bật.
Anh bật cười khẽ, khóe môi cong lên:
“Cảm ơn sự ưu ái của em.”
Tôi liếc anh một cái rồi cúi đầu xuống.
Anh giơ tay, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán tôi ra sau tai.
“Anh sẽ cố gắng trở thành một người chồng tốt.”
Đó là lời hứa của anh.
Tôi cũng mỉm cười, lúm đồng tiền thoáng hiện:
“Vậy thì… chúng ta mỗi người lấy thứ mình cần nhé.”
5
Về đến nhà, quản gia Ngô mụ nói rằng bác Hùng và dì Yến tối nay đi dự tiệc, sẽ về muộn.
Tống Nghiễn đưa cặp tài liệu cho Ngô mụ rồi nhìn tôi:
“Vậy chúng ta ăn cơm trước nhé.”
Tôi cúi đầu uống nước, khẽ “ừ” một tiếng.
Đợi đến khi ăn xong bữa tối trong yên lặng, tôi mới chợt nhớ ra.
Tối nay… là đêm tân hôn của chúng tôi!
Sau bữa tối, Tống Nghiễn lên phòng làm việc trên tầng ba. Đây là khung giờ làm việc cố định của anh.
Tắm rửa xong, tôi đi qua đi lại trong phòng mình, do dự mãi — rốt cuộc có nên sang phòng Tống Nghiễn không?
Đúng lúc này, điện thoại reo lên.
Là Phí Văn.
“Đêm động phòng hoa chúc đó nha, thế nào rồi? Có mong đợi không? Mạnh không?”
Vừa mở miệng đã chẳng kiêng dè chút nào.
Mặt tôi đỏ bừng:
“Làm sao tớ biết mạnh hay không, tớ đã làm gì đâu.”
Phí Văn tặc lưỡi, giọng đầy vẻ không coi là gì:
“Tống Nghiễn kiểu cổ hủ như vậy, cậu phải chủ động chút. Mau mau đẩy ngã anh ta, gạo nấu thành cơm rồi thì bắt anh ta chịu trách nhiệm đến cùng.”
“Làm gì có ai làm bừa như cậu. Tớ mà thật sự làm thế, anh ấy không bị dọa chạy mới lạ.”
“Ôi trời, cậu xinh đẹp, dáng người lại đẹp, tính cách còn đáng yêu. Hàng cực phẩm như cậu mà chủ động nhào vào lòng, đàn ông còn chạy mất thì chắc chắn là mù.”
“Không nói với cậu nữa, chẳng đứng đắn chút nào.”
Cúp máy xong, tôi cắn môi do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định mở cửa bước ra ngoài.
Phải tranh thủ sớm “ăn sạch” Tống Nghiễn, như vậy anh mới không thể hối hận được.
6
Tầng ba có bốn phòng: phòng của Tống Nghiễn, phòng của tôi, phòng làm việc của anh và một phòng khách trống.
Khe cửa phòng làm việc hắt ra ánh đèn — anh vẫn còn ở đó.
Xung quanh yên tĩnh đến lạ, dường như chỉ có tiếng tim tôi đập là vang dội khác thường.
Tôi rón rén bước vào phòng Tống Nghiễn. Bên trong có phong cách hoàn toàn khác với phòng tôi.
Tường màu be, ga giường xanh đậm, đơn giản gọn gàng, giống hệt con người anh.
Trong phòng chỉ có một chiếc đèn đầu giường đang bật.
Tôi cắn môi, dè dặt trèo lên giường, cuộn mình trong chiếc chăn mà ngày thường Tống Nghiễn vẫn đắp.
Một mùi hương nhàn nhạt bao quanh tôi — mùi hương thuộc về riêng Tống Nghiễn.
…
Khi tôi gần như sắp ngủ thiếp đi, cửa mở ra — Tống Nghiễn trở về rồi!
Tôi vội nhắm mắt giả vờ ngủ, trong bóng tối nghe thấy tiếng đóng cửa, tiếng bước chân.
Khi tiếng bước chân dừng lại bên giường, dường như khựng lại một lát.
Sau đó là tiếng mở tủ, tiếng nước chảy…
Mãi đến khi nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm, tôi mới dám lén mở mắt.
Cánh cửa phòng tắm bán trong suốt hắt ra bóng người mờ ảo, ẩn hiện trong làn hơi nước lượn lờ.
Tim tôi đập thình thịch không ngừng.
Đột nhiên, tiếng nước dừng lại, toàn thân tôi căng cứng, vội nhắm mắt lại.
Tôi nghe thấy tiếng mở cửa, tiếng bước chân, rồi anh vén một bên chăn lên, nằm xuống.
Mỗi một động tác nhỏ đều kéo căng từng đầu dây thần kinh của tôi.
“Tách” — đèn tắt.
Trong lúc chờ đợi, thời gian như dài ra đến cả thế kỷ. Tống Nghiễn không hề động đậy.
Tôi lén mở mắt, thứ đập vào mắt là gương mặt nghiêng đẹp đẽ của anh.
Sống mũi cao thẳng, đường môi rõ nét.
Tay tôi nắm chặt một góc chăn, trong lòng rối bời trăm mối.
Phải làm sao đây?
Nếu còn do dự thế này, e là tôi thật sự sẽ ngủ mất.
Tôi hít sâu một hơi, nhắm mắt, dứt khoát xoay người, trực tiếp lăn vào lòng anh.
Mùi hương dễ chịu trên người anh tràn ngập khứu giác tôi.
Một tay tôi đặt lên ngực anh, len qua lớp đồ ngủ, xúc cảm dưới lòng bàn tay tốt đến lạ.
Rõ ràng là người suốt ngày ngồi văn phòng, sao lại lén luyện được một thân cơ bắp thế này?
Trong nháy mắt, toàn thân Tống Nghiễn chấn động, rồi cả người cứng đờ lại:
“Kiều Kiều?”
Giọng nói trầm thấp, bị kìm nén, tựa như tiếng đàn cello kéo lên giai điệu mê hoặc lòng người.
Trong khoảnh khắc, gò má tôi nóng bừng như bị lửa đốt, xấu hổ níu chặt vạt áo anh.
Lấy hết can đảm, tôi hỏi:
“Tống Nghiễn… làm không?”
7
Sự im lặng bao trùm lấy hai người chúng tôi.
Không khí dường như đông cứng thành màu hổ phách, dưới ánh trăng lấp lánh thứ ánh sáng yếu ớt nhưng mê hoặc lòng người.
Khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng gần, gần đến mức có thể nghe rõ nhịp thở của nhau.
Cuối cùng anh cũng mở miệng, giọng trầm thấp, mang theo chút run rẩy:
“Em… chắc chứ?”