5
Tôi dừng khoản tài trợ cho Đỗ Tử Diệu, sau đó chuyển thẳng hai nghìn tệ tiền sinh hoạt cho bố cậu ta.
Dĩ nhiên, tôi cũng kể chuyện Đỗ Tử Diệu đang yêu đương cho ông ấy biết.
Vừa nghe xong, bố cậu ta lập tức nổi trận lôi đình, chửi bới om sòm qua điện thoại.
Ông ấy mỗi ngày dậy từ ba giờ sáng để ra chợ bán rau, kiếm được đồng nào là đem đi trả nợ. Ăn uống thì kham khổ, ba bữa chỉ có bánh bao trắng chấm nước lọc.
Kết quả là, "cậu con cưng" lại cầm hai nghìn tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng để đi uống trà sữa, thuê khách sạn, sống sung sướng như tiên.
Ông ấy giận đến mức nói trong điện thoại:
“Ân nhân à, tôi thật không biết phải cảm ơn cô thế nào. Tử Diệu giờ cũng hai mươi tuổi rồi, đến lúc phải tự nuôi thân rồi. Số tiền này sau này cô đừng gửi nữa, tôi cũng không cần, cô giữ mà dùng.”
Tôi khuyên mãi ông ấy vẫn không chịu nhận tiền, đành phải nói:
“Khoản này là tôi hứa với vợ bác trước đây, hai nghìn tệ này cứ đưa cho bác, còn bác có muốn cho Tử Diệu bao nhiêu thì tùy bác quyết.”
Thật ra tôi cũng không muốn dây dưa gì thêm với Đỗ Tử Diệu nữa. Chuyển tiền qua tay bố cậu ta là cách hợp lý nhất.
Tôi nghĩ bụng, dù sao thì ông bố ít nhiều cũng sẽ cho Tử Diệu một phần, ai ngờ ông ấy lại cứng rắn đến mức một xu cũng không đưa.
6
Lời đe dọa của Đỗ Tử Diệu bị tôi phớt lờ, cậu ta tức điên lên.
Cậu ta lại nhắn thêm:
【Tôi cho chị một ngày suy nghĩ. Nếu trong ngày hôm nay chị không trả lời, đừng trách tôi trở mặt vô tình.】
Tin vừa gửi đi thì lập tức hiện lên dấu chấm than đỏ — bị tôi chặn rồi.
Cậu ta tức quá, liền chụp màn hình, cắt đầu cắt đuôi câu chuyện, rồi đăng lên Tiểu Lục Thư.
Nhờ hiệu ứng dư âm từ hot search trước, bài đăng của cậu ta lập tức nổ tung. Một lần nữa, tôi bị đẩy lên hot search.
【Một nữ doanh nhân nọ từng hứa với mẹ tôi sẽ tài trợ cho tôi đến khi tốt nghiệp đại học. Giờ tôi mới học năm hai, chị ta đột nhiên im lặng cắt tài trợ.】
【Nữ doanh nhân vô lương tâm, ngừng hỗ trợ sinh viên nghèo giữa chừng — có lý do hay là ẩn tình?】
Trương Mẫn thấy tôi và công ty liên tiếp lên hot search trong vòng hai ngày, cuống lên đi đi lại lại trong văn phòng:
“Giám đốc Lê, chị giúp cậu ta ăn học, kết quả lại nuôi ra một con sói mắt trắng! Không chỉ mặt dày vòi thêm tiền, giờ còn xuyên tạc sự thật, vu khống chị trắng trợn thế này!”
“Giờ ban lãnh đạo công ty đang theo dõi vụ này sát sao, làm sao đây giờ?”
Ngay cả cô bạn thân đang đi nghỉ ở nước ngoài cũng thấy bài viết đó, lập tức gọi video hỏi tôi chuyện gì xảy ra.
Tôi kể sơ lại mọi chuyện, cô ấy tức đến mức đặt vé máy bay về nước, định đến tận trường học của Đỗ Tử Diệu để "dạy dỗ" cho một trận.
Thật ra, khoản tiền hai nghìn tệ mỗi tháng là do tôi và cô bạn kia tham khảo từ nhiều sinh viên đại học trước khi quyết định.
Có thể là vì trường có trợ cấp nhà nước, nên căn tin bán đồ ăn rất rẻ.
Bánh bao nhân thịt chỉ một tệ, bánh bao rau tám hào, món mặn bốn tệ, món chay hai tệ.
Thêm chút hoa quả, snack, thỉnh thoảng đi ăn với bạn cùng phòng, sắm sửa vài bộ quần áo, hai nghìn tệ là quá đủ — thậm chí vẫn còn dư.
Vậy mà cậu ta dám nói không đủ, còn trơ trẽn yêu cầu tăng lên năm nghìn.
Sau đó lại còn lớn tiếng uy hiếp, đòi tôi tăng hẳn lên hai vạn tệ.
Cho dù có bị cám dỗ bởi ánh hào nhoáng của xã hội, thì cũng không đến mức không còn chút lương tâm nào như vậy chứ?
7
Tôi đang làm thêm giờ ở công ty thì nhận được cuộc gọi của Đỗ Tử Diệu.
Những chủ đề và bình luận mắng chửi tôi trên hot search, tôi chẳng thèm để tâm.
Người đứng càng cao, càng dễ bị ném đá. Tôi cũng đâu phải tờ tiền nhân dân tệ, làm sao khiến ai cũng yêu thích mình được?
Cậu ta gọi bằng số lạ, mở miệng đã chất vấn: