1.
Hôm nay là ngày ba mươi Tết, họ hàng thân thích đều tụ họp tại nhà tôi ăn mừng năm mới. Thế nhưng đến năm giờ rưỡi chiều mà em trai vẫn chưa thấy về. Mẹ giục tôi gọi điện cho nó, bảo cả đám người ngồi chờ một đứa con nít thì coi sao được.
Vừa gọi là em trai đã cuống quýt bắt máy:
“Chị ơi, bọn em đang ở dưới nhà rồi!”
“Bọn em?”
Đầu dây bên kia là tiếng bước chân vội vã và hơi thở hổn hển. Tôi đành nén nghi hoặc, dặn nó:
“Mau lên đi, chỉ còn thiếu mỗi em nữa thôi.”
Cúp máy xong, tôi ra cửa đứng chờ. Chưa đầy hai phút sau, thang máy mở ra, em trai kéo theo một cô gái ăn diện lộng lẫy xuất hiện trước mặt tôi, hớn hở giới thiệu:
“Mộng Mộng, đây là chị gái anh!”
“Cô ấy là...?”
Ánh mắt cô gái đánh giá tôi từ đầu đến chân, tôi cũng chẳng ngại mà quan sát lại cô ta.
Toàn thân mặc đồ hiệu, cằm nhọn, mắt to, nhìn thì xinh thật, nhưng rõ ràng là sản phẩm của phẫu thuật thẩm mỹ.
“Đây là bạn gái em, Hứa Tri Mộng!” – Tống Trì Hạo (tên em trai tôi) nói với vẻ hào hứng.
Tuy tôi không thích kiểu liếc ngang liếc dọc của cô gái này, nhưng dù gì cũng chưa tiếp xúc, nên tạm thời chưa vội đánh giá. Dù sao đây cũng là lần đầu Trì Hạo dẫn bạn gái về ra mắt, nhìn qua là biết muốn đưa về gặp người lớn. Tôi nghiêng người nhường lối cho họ vào.
Trì Hạo liền kéo Hứa Tri Mộng đi vào trong, ai ngờ khi lướt qua tôi, cô ta không những không chào hỏi đàng hoàng mà còn khẽ cười khẩy, trợn tròn mắt hỏi:
“Chị à, nghe nói sau Tết là chị bước sang ba mươi rồi phải không? Năm nay có dắt bạn trai về nhà chưa?”
Tôi cau mày khó chịu. Cô ta đang cố tình đá xéo tôi là bà cô già ế chồng, vừa tới đã muốn ra oai?
Nhưng người ngoài thì tôi cũng chẳng tiện phát cáu, chỉ lặng lẽ nhìn sang Trì Hạo. Vậy mà thằng nhóc này lại cứ nhìn đông ngó tây, cố tình tránh ánh mắt tôi.
Trong lòng tôi chùng xuống, Hứa Tri Mộng lại lên tiếng:
“Chị này, phụ nữ mà lớn tuổi rồi là khó kiếm chồng lắm. Chị đừng kén chọn quá, tìm đại ai đó rồi lấy luôn đi. Mà...”—cô ta đột ngột lấy tay che miệng, ra vẻ bất ngờ—“Chị không định cứ bám mãi trong nhà họ Tống đấy chứ? Nhà họ Tống tuy giàu thật đấy, nhưng sau này cũng là của em với Trì Hạo thôi! Em nói rõ trước nha, em không có ý định nuôi một bà chị già không lấy được chồng đâu đó!”
Một tràng lời nói khiến lửa giận trong tôi bốc thẳng lên đỉnh đầu. Đây là loại người gì vậy trời?
Đừng nói là tôi đã có bạn trai, chỉ là chưa muốn cưới, còn muốn tận hưởng thêm vài năm tự do. Cho dù tôi không có bạn trai, không có phần thừa kế nhà họ Tống, thì tôi vẫn có thể tự lo được cho bản thân!
Chưa chính thức bước vào cửa nhà tôi mà đã dám tự cho mình là bà chủ, nếu thật sự để cô ta bước chân vào nhà, e rằng đến tư cách làm chị tôi cũng chẳng còn!
2.
Căn hộ rộng lớn này là do mẹ tôi đặc biệt mua sau khi bà bị đau khớp gối, không muốn phải lên xuống cầu thang trong biệt thự nữa. Thiết kế nổi bật nhất chính là sự thông thoáng. Mẹ tôi đã cho đập hết tất cả các bức tường không chịu lực, thành ra dù chúng tôi đang đứng ngay cửa chính, nhưng mọi chuyện vừa xảy ra đều bị đám đông ngồi trong phòng khách nhìn thấy rõ mồn một.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì bác dâu đã đứng bật dậy, cất giọng the thé quen thuộc:
“Trời đất ơi, thời buổi này, đám trẻ còn cổ hủ hơn cả bọn già chúng tôi! Chưa chính thức bước chân vào cửa mà đã dám lên mặt quản chị chồng. Nếu để nó cưới vào thật, nhà họ Tống chúng ta sau này ai còn được miếng cơm nào nữa?”
Hứa Tri Mộng giật mình quay đầu lại, đến lúc này mới phát hiện phòng khách đã đầy người. Mọi người đều đang nhìn cô ta như đang xem kịch vui, sắc mặt cô ta lập tức đỏ bừng. Vội vàng núp sau lưng Tống Trì Hạo, giọng nghẹn ngào, kéo áo anh ta cầu cứu:
“Trì Hạo, em không có ý đó… em cũng chỉ là vì lo cho chị thôi…”
Tống Trì Hạo lập tức xót xa, vỗ vỗ tay cô ta an ủi:
“Bác à, Mộng Mộng đâu có ý gì xấu đâu, bác nói vậy hơi quá rồi đó ạ.”
Dì hai cười khẩy:
“Trì Hạo à, cháu bị mù hay sao mà không nhìn ra được? Tụi bác không thèm lo nữa, nhưng người lớn trong nhà vẫn còn sống sờ sờ đây này! Cô Hứa kia, trước khi bước vào cửa nhà họ Tống, tốt nhất nên soi gương lại đi, xem trên đầu mình có mấy cọng hành. Không có thì ra chợ mua ít cắm lên đầu, rồi hẵng đến đây giả vờ thanh cao!”
Tôi lạnh lùng nhìn sắc mặt Tống Trì Hạo càng lúc càng tối sầm lại, trong lòng cũng thấy thất vọng vô cùng với cậu em trai mà tôi luôn cưng chiều từ bé. Tôi không ngờ cậu ta lại trở nên u mê tình ái đến mức này—dung túng bạn gái sỉ nhục tôi, lại còn dám cãi lời trưởng bối trong nhà.
Bên cạnh, tiếng nức nở khe khẽ của Hứa Tri Mộng vang lên:
“Trì Hạo, có phải mọi người không thích em không? Có phải vì em nghèo nên ai cũng coi thường em?”
Ối giời ơi, hay thật đấy! Nếu cô không nói, chúng tôi còn chẳng biết cô nghèo. Giờ thì hay rồi, còn tiện thể vu oan cho cả nhà luôn!
“Không đâu, em đừng lo, chẳng qua là mọi người chưa tiếp xúc nhiều với em thôi. Em tốt bụng lại dễ thương như thế, ai tiếp xúc rồi cũng sẽ quý em cả mà.” – Tống Trì Hạo tiếp tục dỗ dành.
Dì Trương – bạn thân của mẹ tôi – từ phòng khách đi tới, nắm lấy tay tôi rồi bảo:
“Diễm Diễm à, con đừng chấp mấy người không liên quan. Có những người bề ngoài thì bóng bẩy, nhưng bên trong thì nên ăn thêm tí phấn son để tăng phần tử tế!”
Tôi bị dì chọc cười, cũng chẳng thèm nhìn hai đứa kia đang tình chàng ý thiếp nữa, đi theo dì trở lại phòng khách.
Dì Trương kéo tôi ngồi xuống bên cạnh mình, rõ ràng là muốn đứng về phía tôi. Mọi người trong nhà cũng nhao nhao góp lời, thể hiện rõ lập trường ủng hộ tôi.
“Cái loại đàn bà như vậy đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Tống! Nếu để nó vào được, mấy chục năm sống của tôi coi như uổng phí!” – bác dâu lớn bức xúc.
Tôi bật cười, trấn an mọi người:
“Thôi, đừng để ý đến họ, chúng ta cứ vui vẻ đón Tết của mình!”
Thế là không ai buồn để ý đến cặp đôi kia đang rúc vào một góc nữa. Không khí trong nhà lại rộn ràng tiếng nói cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
3.
Bên ngoài ồn ào là thế, vậy mà bố mẹ tôi đang bận rộn trong bếp vẫn hoàn toàn không hay biết gì. Đến khi mẹ hấp tấp bước ra hỏi tôi: “Em con về chưa vậy con?”, tôi chỉ tay về phía góc phòng nơi hai người kia đang thì thầm to nhỏ.