16.
"Nghe nói hoàng hậu nương nương dạo gần đây thường xuyên uể oải, có lẽ vì chuẩn bị lễ Hoa Triêu mà lao lực quá độ." Tuyết Hà vừa pha trà vừa cất giọng nhàn nhạt.
Ta nghe vậy chỉ cười mà không nói gì.
Lượng xuyên ô mà ta rắc lên hương liệu không nhiều, mỗi lần đốt lên lại càng ít hơn, chỉ đủ để tạo ra tình trạng nhiễm độc nhẹ, khó có thể phát hiện được nguyên nhân.
Ta không muốn bà ta chết đột ngột, ta muốn bà ta từng chút từng chút một chứng kiến cái chết của chính mình.
Trong Cẩm Tú cung lại là một cảnh tượng vui mừng hân hoan.
Năm xưa, Cẩm phi cùng hoàng hậu tuy là kẻ chung đường nhưng nay thế thời thay đổi, vị Cẩm quý nhân ngày trước đã có trong tay hai hoàng tử, từng bước thăng lên vị trí phi tần, lòng dạ cũng ngày càng lớn hơn.
Nay trung cung dần suy yếu, tất nhiên hợp với ý nàng ta.
Đến giờ nghỉ trưa, ta thừa lúc không ai chú ý lặng lẽ đi vào nội thất của Cẩm phi.
Thấy ta xuất hiện, Cẩm phi thoáng giật mình, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh, nở nụ cười dịu dàng: "Chi nhi sao lại đến đây?"
Ta khẽ nhếch môi, nhưng giọng điệu lại mang vẻ cẩn trọng, kéo nàng ta đến ngồi bên giường.
"Cẩm nương nương, sáng nay nữ nhi có đến thỉnh an hoàng hậu nương nương."
Sắc mặt Cẩm phi hơi biến đổi, nhưng nàng ta vẫn kiềm chế được, im lặng đợi ta nói tiếp.
"Nữ nhi thấy dáng vẻ của người, không giống như đơn thuần chỉ là mệt mỏi, mà trông có vẻ..." Ta cố ý dừng lại giữa chừng, rồi nhìn nàng ta đầy hàm ý.
Cẩm phi rõ ràng vô cùng kinh ngạc, chăm chú nhìn ta hồi lâu mới cất giọng ngờ vực: "Ngươi..."
Ta chậm rãi nói: "Nay dưới gối hoàng hậu chỉ có một mình Tam hoàng tử, mà nhà mẹ đẻ thì đã sớm không còn chỗ đứng trong triều đình, so với nương nương thì điều kiện quả thực thua kém rất nhiều. Theo ý nữ nhi, chi bằng cứ thuận nước đẩy thuyền."
Sắc mặt Cẩm phi lạnh băng: "Ngươi có biết mình đang nói gì không?"
"Hiện tại hoàng hậu vẫn chưa triệu thái y."
Ta bình tĩnh nói.
"Nếu sau này bệnh nặng hơn, mà thái y được triệu đến chỉ nói những điều chúng ta muốn bà ta nghe, đợi khi trung cung sụp đổ, nếu bệ hạ có ý muốn lập tân hậu, nương nương chính là ứng cử viên hàng đầu."
Bên trong tẩm điện chìm vào yên lặng hồi lâu.
Sự hấp dẫn của phượng tọa đủ lớn, ta không tin nàng ta có thể cự tuyệt.
Cẩm phi nhìn ta đầy ngờ vực: "Vậy còn ngươi, ngươi có mục đích gì?"
"Ta biết phụ hoàng định đưa ta đi hòa thân." Ta rũ mắt, giọng nói mang theo tia nghẹn ngào, đôi mắt long lanh lệ quang. "Nữ nhi không muốn đến vùng đất băng hàn đó, nhưng thánh mệnh khó trái."
"Chỉ là nhìn lại truyền thống của Đại Hi triều suốt trăm năm qua, không có chuyện đưa công chúa đích hệ đi hòa thân."
Cẩm phi dường như thở phào một hơi, ánh mắt vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng rõ ràng đã tin tưởng phần lớn.
"Được, nếu ngươi nghe lời, bổn cung tất nhiên sẽ tìm cách bảo vệ ngươi."
"Về phần những chuyện khác, bổn cung tự có sắp xếp."
17.
"Chúng ta vẫn nên đến thăm một chút."
Ta ung dung đứng dậy, tà váy dài màu lam nhạt quét trên nền đất, dáng vẻ uyển chuyển như cành đậu khẽ lay trong gió, thanh tao đoan nhã.
Bệnh tình của hoàng hậu ngày một trầm trọng, đã nằm liệt giường nhiều ngày.
Có một số chuyện, ta vẫn muốn đích thân nói với bà ta.
Vừa đến Phượng Nghi cung, ta liền kiếm cớ cho lui toàn bộ cung nữ.
"Mẫu hậu dạo này sức khỏe thế nào?"
Hoàng hậu tựa vào tháp, quầng mắt đen sạm, trông vô cùng tiều tụy. Nghe ta hỏi, bà ta chỉ hờ hững liếc nhìn ta một cái, lạnh nhạt đáp: "Cũng tạm."
Ta khẽ che miệng cười, giọng nói ngọt ngào: "Dạo gần đây, nữ nhi luôn mơ thấy mẫu phi. Người cứ mãi hỏi thăm mẫu hậu, khiến nữ nhi lo lắng vô cùng."
Sắc mặt hoàng hậu lập tức trắng bệch, trong mắt không che giấu nổi vẻ sợ hãi.
"Ngài và mẫu phi ta tiến cung cùng năm, tình cảm hẳn rất sâu đậm nên mới quan tâm lẫn nhau như vậy, có đúng không?" Ta vẫn giữ nụ cười trên môi, dường như không hề thấy sắc mặt bà ta ngày càng tái nhợt.
Bà ta phải mất một lúc lâu mới ổn định lại, sau đó cười lạnh: "Ngươi chưa từng gặp mẫu phi của mình, sao biết được người trong mộng có phải là nàng ta không?"
Ta ngẩng đầu, hồn nhiên cười: "Mẫu phi mỗi lần xuất hiện trong giấc mơ của nữ nhi đều mặc bộ váy dài màu khói xanh, thêu bằng chỉ tơ công, tay áo rộng điểm xuyết lông phượng, đẹp vô cùng."
"Hoàng hậu nương nương, người có nhớ bộ y phục đó không?"
Làm sao bà ta có thể quên được chứ.
Nụ cười trên môi ta càng trở nên độc địa.
Năm ấy, khi mẫu phi hoài thai song sinh, hoàng đế đại hỉ, đích thân hạ lệnh cho những thêu nương khéo léo nhất trong cung dùng đoạn hoa gấm băng tàu may nên bộ xiêm y ấy.
Trong suốt mười tháng dưỡng thai, bộ váy đó chính là món đồ mẫu phi yêu thích nhất.
"Ngươi..."