21.
Gần đây trong cung biến động không ngừng, nhưng ta lại càng thong thả hơn bao giờ hết.
Đêm thứ bảy sau khi hoàng hậu qua đời, ta bước vào Tinh Tinh Lâu, sai người đi mời hoàng đế đến.
Bầu trời bên ngoài rực rỡ muôn vì sao, tựa hồ như đang sắp xếp cho một màn diệt vong huy hoàng.
Đêm nay là ván cờ cuối cùng.
Hoàng đế rất nhanh đã có mặt.
"Người đến báo rằng có chuyện gấp, rốt cuộc là chuyện gì?"
Ta khẽ vỗ tay, hai thị vệ lập tức bước lên giữ chặt hắn.
"Ngươi làm gì? Các ngươi muốn tạo phản sao?!" Hoàng đế giật mình, vùng vẫy giận dữ quát lớn.
Ta nhàn nhạt cười, mạnh mẽ đổ chén trà trong tay vào miệng hắn.
Chẳng bao lâu sau, toàn thân hắn bủn rủn, ngã quỵ xuống đất.
Thị vệ nhanh chóng trói chặt hai chân hắn vào cột trụ trong điện.
Ta vẫy tay ra hiệu cho thị vệ lui ra ngoài, giọng nói dịu dàng: "Bây giờ ở đây chỉ còn lại hai ta thôi."
"Phụ hoàng thân yêu của ta, yên tâm ngồi xuống, cùng ta hàn huyên vài câu đi."
Hoàng đế giận dữ trừng ta, lớn tiếng mắng: "Nghịch nữ! Ngươi dám làm loạn cương thường như vậy!"
Ta như nghe được một trò cười, nhếch môi nhìn hắn đầy mỉa mai.
"Nghịch nữ?"
"Đừng tùy tiện chụp mũ cho ta, ta nào phải nữ nhi của ngươi."
Không đợi hoàng đế hoàn hồn, ta đã chậm rãi nói tiếp.
"Nữ nhi của ngươi đã chết từ mùa đông năm ngoái rồi."
Hoàng đế cuối cùng cũng hoàn toàn bừng tỉnh, gào lên: "Ngươi đang nói bậy bạ gì thế?!"
Ta cười lạnh, từng chữ từng chữ rành rọt:
"Khuôn mặt ta và Quý phi có vài phần tương tự, bệ hạ nhìn không ra sao?"
22.
Ta tên là Giang Nguyệt Đàm.
Năm xưa, mẫu thân ta là một tiểu thiếp của gia đình quyền quý. Sau khi sinh ra ta, người bị khinh rẻ đủ điều, bà nội ta còn nhất quyết muốn đem ta cho người khác nuôi. Nhưng mẫu thân ta kiên quyết không chịu.
Người nói, nữ nhi cũng là con của nàng, nếu không thể giữ lại đứa trẻ, vậy thì nàng sẽ đưa con rời đi.
Cứ như vậy, ta theo mẫu thân đến Tô Thiền Tự.
Người thích nhất là hoa đàm, vì thế ta cũng yêu thích loài hoa hiếm thấy này.
Năm ta ba tuổi, trong chùa có một hài tử nhỏ được đưa đến.
Một tiểu cô nương mũm mĩm như ngọc khắc, nhìn qua đã khiến người ta yêu thích.
Mẫu thân bảo với ta, đó là ngũ công chúa đương triều, tên là Tống Chi.
Người nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, dịu dàng nói: "Có vài người không thích tiểu công chúa, nhưng Đàm nhi của ta sẽ chăm sóc muội ấy thật tốt, đúng không?"
Ta mơ hồ gật đầu.
Ta chưa bao giờ quan tâm đến thân phận của nàng, chỉ biết từ nay về sau, ta có thêm một muội muội cùng chơi đùa.
Nàng dần dần lớn lên, câu đầu tiên học nói chính là "tỷ tỷ".
Ta vui mừng đến nỗi chạy khắp chùa khoe khoang rằng muội muội đã biết nói rồi.
Nhưng tiểu Chi quả thực mệnh không tốt, mỗi năm đều có người từ trong cung đến quấy nhiễu nàng.
Sau này, nàng lớn thêm một chút, liền len lén tựa vào vai ta làm nũng, nói sau này muốn cùng tỷ tỷ rời khỏi nơi này, đến Giang Nam tìm một căn tiểu viện, trồng đầy một vườn hoa dành dành và hoa đàm.
Ta luôn cười nàng mơ mộng, nhưng trong lòng lại vô thức cùng nàng vẽ nên những viễn cảnh tương lai ấy.
Năm nàng mười hai tuổi, trong nhóm người từ trong cung đến có lẫn một tiểu thiếu niên.
Hắn lén tránh đám thái giám, trốn vào nội viện, nói hắn là đệ đệ của nàng.
Hắn trắng trẻo thanh tú, dáng người đã cao hơn không ít, mặc một bộ y phục thị vệ, vậy mà cũng có thể miễn cưỡng qua mắt người khác.
Hắn nắm tay nàng, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lời dặn dò, trước khi rời đi còn đưa cho nàng một chiếc vòng bạc và một gói nhỏ, thề rằng sau này nhất định sẽ đưa nàng trở về cung.
Nàng chỉ cười, nói nàng không muốn về, nói rằng nàng sống rất tốt, bảo hắn đừng lo lắng.
Lúc đi, hắn trông thấy ta đứng bên cạnh, hơi sững lại, rồi bất ngờ lấy ra một túi bạc vụn đưa cho ta, bảo ta cầm đi mua ít đồ ăn.
Rõ ràng chính hắn cũng không có bao nhiêu tiền.
Ta nghĩ, có lẽ hắn sợ nàng chịu đói, nên cũng không từ chối.
Khi ấy, ta thực sự đã tin rằng, cuộc sống có thể cứ thế mà bình yên trôi qua.
Nhưng trời cao chung quy vẫn không chiều lòng người.
23.
Khi mẫu thân lâm chung, sắc mặt tái nhợt hơn cả giấy trắng, nhưng vết máu bên khóe môi lại đỏ đến chói mắt.
Người đã yếu đến không thể thốt nổi một lời, vậy mà vẫn cố gắng nắm chặt cổ tay ta, dặn dò ta phải tự chăm sóc bản thân thật tốt.
Người bảo ta đừng đau buồn, rằng mọi chuyện đều do số mệnh đã định sẵn.
Người còn nói, có ta làm nữ nhi, chính là chuyện hạnh phúc nhất trong cuộc đời người.
Ta quỳ bên cạnh nhìn người liên tục hộc máu, toàn thân cứng đờ, đầu óc trống rỗng.
Người hiền lành dịu dàng như vậy.
Không hề có lỗi, cũng chẳng mang tội, vì sao lại phải chết một cách oan uổng?
Chẳng lẽ, trong hoàng thành này, mạng người đều có thể bị chà đạp như thế sao?!
Các sư cô trong chùa nhanh chóng lo hậu sự cho người, đơn giản chôn cất ngay dưới gốc hoa đàm phía sau tự viện.
Như chính cuộc đời bình đạm của người.