1
Tôi và Tiêu Lâm là bạn cùng trường đại học, nhưng thực ra bố mẹ tôi luôn phản đối chuyện tôi quen anh ấy.
Gia đình tôi điều kiện cũng ổn.
Ở thành phố tuyến một có bốn căn nhà, bố tôi còn điều hành một công ty riêng.
Còn Tiêu Lâm thì xuất thân từ nông thôn.
Nhưng lý do bố mẹ tôi phản đối không phải vì xuất thân của anh ấy.
Mà là vì họ thấy bố mẹ Tiêu Lâm quá trọng nam khinh nữ.
Tiêu Lâm có bốn người chị gái, người lớn nhất cũng chỉ hơn anh ấy sáu tuổi.
Nhưng cả bốn chị gái của Tiêu Lâm đều không được học đại học, phải sớm ra ngoài đi làm thuê.
Bởi vì nhà họ Tiêu nghèo, không đủ khả năng nuôi tất cả con cái ăn học.
Tiêu Lâm là con trai duy nhất trong nhà, dĩ nhiên được dành mọi thứ tốt nhất.
Ban đầu tôi hoàn toàn không biết những chuyện này, mãi đến gần ngày cưới Tiêu Lâm mới nói với tôi.
Khi đó tôi thật sự rất khó chịu, đã từng có ý định chia tay.
Nhưng lúc đó thiệp mời cũng đã phát ra hết, tôi sợ bố mẹ mất mặt với họ hàng bạn bè, nên đành nhẫn nhịn.
Về chuyện sính lễ, thái độ của bố mẹ tôi rất rõ ràng.
Biết nhà họ Tiêu điều kiện không tốt, nên cũng không làm khó, chỉ cần đưa đủ 128,000 tệ là được.
Bù lại, nhà tôi sẽ hồi môn cho tôi một căn nhà, thêm một chiếc xe và 500,000 tệ tiền mặt.
Tuy nhiên, cả nhà và xe đều mua trả hết một lần, chỉ đứng tên mỗi mình tôi.
Số tiền 500,000 đó cũng được gửi vào tài khoản riêng của tôi, dùng làm vốn khởi đầu cho cuộc sống vợ chồng.
Lương tháng của Tiêu Lâm tầm hơn 9,000, tích góp để đủ 128,000 cũng không phải chuyện gì quá khó.
Bố mẹ tôi cũng chẳng thiếu số tiền đó, chỉ muốn xem thái độ bên nhà họ Tiêu thế nào.
Nhưng họ cũng có phần cẩn trọng, không trực tiếp nói với bố mẹ Tiêu Lâm về nhà, xe hay tiền hồi môn.
Chỉ bảo rằng sau khi cưới, tôi sẽ mang sính lễ về nhà, ngoài ra bên nhà tôi cũng sẽ chuẩn bị một ít hồi môn tượng trưng.
Bố mẹ Tiêu Lâm tưởng rằng cái gọi là "tượng trưng" chỉ là mấy ba, năm chục ngàn, nên có phần không hài lòng.
Tôi tuy có phần u mê vì yêu, nhưng không phải ngốc.
Trong thời gian yêu nhau, tôi chưa bao giờ kể cho Tiêu Lâm biết điều kiện kinh tế nhà mình.
Anh ấy chỉ biết tôi là người bản địa, chứ không biết nhà tôi có điều kiện như vậy.
Về yêu cầu của bố mẹ tôi, Tiêu Lâm đồng ý rất dứt khoát.
Bố mẹ tôi cũng nhờ vậy mà có phần thay đổi cái nhìn với anh ấy.
Tiền sính lễ là do Tiêu Lâm mang tới khi đến đón dâu.
Anh ấy đưa luôn một chiếc thẻ, nói rằng trong lễ cưới đông người, cầm mấy chục vạn tiền mặt không an toàn.
Mẹ tôi dù hơi không vui, nhưng vẫn nhận lấy thẻ và mang tới khách sạn.
Dự định sau khi lễ cưới kết thúc sẽ đưa lại cho tôi.
Kết quả không ai ngờ được, Tiêu Lâm lại “tặng” cho chúng tôi một bất ngờ lớn như thế.
Rõ ràng đã bàn là 128,000, vậy mà trong thẻ chỉ có 12 tệ 8 xu.
Ngốc đến mấy cũng biết, chuyện này tuyệt đối không phải trùng hợp.
Mẹ tôi và em họ vừa về tới khách sạn, đã lập tức gọi tôi và Tiêu Lâm vào phòng nghỉ.
“Mẹ, có chuyện gì vậy ạ?” Lúc đó tôi vẫn còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra.
Mẹ tôi mặt đen như mực: “Đợi ba mẹ Tiêu Lâm tới rồi nói.”
Tiêu Lâm có vẻ cũng không hiểu gì, ngơ ngác hỏi: “Mẹ, nếu có chuyện gì, mẹ cứ nói với con, để con giải quyết.”
Ngay sau câu nói đó của Tiêu Lâm, tôi thấy sắc mặt mẹ mình càng thêm khó coi.
2
“Bà thông gia, bên ngoài đang rối như thế, bà gọi chúng tôi tới làm gì?”
Mẹ của Tiêu Lâm vừa tỏ vẻ khó chịu vừa đẩy cửa bước vào.
Nhìn thấy trong phòng có đông người như vậy, bà ta rõ ràng sững lại một chút.
Mẹ tôi rầm một tiếng, đập mạnh thẻ ngân hàng lên bàn.
“Có ai nói cho tôi biết, rốt cuộc số tiền trong thẻ này là sao không?”
Tôi liếc qua đã nhận ra - đó chính là tấm thẻ mà Tiêu Lâm đưa, nói là thẻ chứa tiền sính lễ.
Tim tôi chợt hẫng một nhịp, linh cảm chẳng lành ập đến.
Sau khi mẹ đập thẻ lên bàn, tôi thấy rõ thoáng chốc lộ ra vẻ chột dạ trên mặt Tiêu Lâm.
Ngược lại, bố và em trai tôi thì đều tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.
Tiêu Lâm ấp úng mãi không nói nổi một câu.
Em trai tôi rốt cuộc không nhịn được:
“Mẹ, chuyện gì thế ạ?”
Cô em họ giận dữ nói chen vào:
“Còn phải hỏi à? Hỏi Tiêu Lâm ấy! Rõ ràng nói là đưa một trăm hai mươi tám nghìn tiền sính lễ, đoán xem trong thẻ có bao nhiêu?”
Giờ cô ấy chẳng thèm gọi anh rể nữa, gương mặt đầy vẻ mỉa mai, nói với giọng châm chọc: