Và câu tiếp theo là:
“Chị có gì ăn không ạ?”
Lý Dương Dương so với Phó Am thì thân thiện hơn nhiều.
Tôi nấu cho cô ấy một bát mì, cô nàng ăn như hổ đói.
Tôi thử dò hỏi: “Lúc quay chương trình… bọn em không được ăn no hả?”
Lý Dương Dương khoát tay: “Không phải, em tự tuyệt thực với tổ chương trình thôi.”
Tôi: “…”
Thấy cô ấy đang ăn ngon lành, tôi cũng không nỡ hỏi tiếp, lặng lẽ đứng bên.
Giữa không trung, dòng bình luận lại hiện lên liên tục:
【Hahahaha, cười chết mất, Lý Dương Dương đúng là thú vị ghê!】
【Chắc ít người biết chứ Lý Dương Dương với Phó Am là bạn học tiểu học đó nha, thân lắm đấy.】
【Phó Am vừa thấy Lý Dương Dương là mặt đơ luôn, đúng kiểu người hướng nội yếu đuối sợ người hướng ngoại “nổ tung”.】
Bạn học tiểu học á?
Tôi thật sự không ngờ tới.
【Lý Dương Dương thật ra rất ổn, chỉ là tính tình hơi nóng thôi! Hồi mới tới chương trình bị chê thậm tệ, chẳng qua là vì bị mấy đạo diễn buông lời tục tĩu sau một lần lộ hàng sơ ý, nên cô ấy mới phản đòn.】
【Mà phải nói là phản đòn quá hiệu quả, mấy ông đạo diễn sợ đến xanh mặt, không chỉ xin lỗi riêng mà còn chủ động rút khỏi tổ quay.】
【Đúng là, tôi thấy Lý Dương Dương khá tốt, rất có cá tính.】
【Mọi người không thấy Lý Dương Dương và Phó Am là combo quá thú vị à? Một người là “mỹ nhân dễ bốc hỏa”, một người là “soái ca u ám chỉ mê ăn uống”.】
【Không đẩy thuyền nha, tụi mình cứ coi show cho vui là được rồi…】
Những dòng bình luận này lộ quá nhiều thông tin, khiến tôi đứng ngẩn người ra.
Mới nãy tôi còn có chút thành kiến với Lý Dương Dương — vì mấy lời đồn từ bà dì hàng xóm rằng cô ta tính tình tệ, vô giáo dục, hay bắt nạt ê-kíp…
Nhưng giờ nhìn lại, mọi chuyện hình như không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Nếu những gì bình luận nói là thật, thì tôi còn phải khen cô ấy là người sống có khí chất ấy chứ!
Tôi đang mải suy nghĩ thì Phó Am không biết từ lúc nào đã đứng cạnh.
Cậu ấy nhẹ giọng: “Xin lỗi chị.”
Tôi nghi hoặc: “Sao lại xin lỗi?”
Tự dưng xin lỗi là sao?
Phó Am khẽ nói: “Em không biết cô ấy đi theo em đến đây… Tính cô ấy hơi bộc trực, sợ làm phiền chị…”
“Không sao mà.” Tôi cười, “Chị thấy cô bé đó khá tốt. Chị cũng thích cô ấy nữa.”
Lý Dương Dương húp hết ngụm nước canh cuối, đánh một cái ợ no nê.
Cô ấy ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt sắc như dao.
“Phó Am, có phải cậu nói xấu mình không?”
Phó Am nhìn cô ấy nhưng không trả lời.
Lý Dương Dương bước tới, cúi đầu cảm ơn tôi một cách nghiêm túc, rồi bất ngờ nhảy lên ôm chặt cổ Phó Am:
“Dám ăn thịt một mình không cho mình húp nước canh?! Cậu ích kỷ quá rồi đấy!”
Phó Am gỡ tay cô ấy ra, không nói một lời, đi thẳng đến dọn bàn giúp tôi.
Sau đó cậu ấy tự buộc tạp dề, chủ động rửa bát.
Lý Dương Dương cũng bước lại hỗ trợ, miệng lầm bầm:
“Đạo diễn đang tìm cậu đấy. Nếu không muốn chỗ trốn này bị lộ thì mau chuồn đi.”
Tay Phó Am rửa bát khựng lại một chút, sau đó khẽ “Ừ” một tiếng.
5
Từ hôm đó, mỗi lần Phó Am lén lút đến nhà tôi, phía sau đều có cái “đuôi nhỏ” đi theo.
Tôi từ nuôi một cái miệng, thành nuôi hai cái.
Nhưng Lý Dương Dương khá sòng phẳng, cô ấy dúi hẳn cho tôi… mười nghìn tệ!
Tôi hoảng hốt: “Tiền ở đâu ra vậy?!”
Cô nàng phẩy tay: “Yên tâm đi chị, em không ăn cắp đâu. Bố mẹ em cho đấy, em giấu kỹ lắm, tổ quay không biết đâu.”
“Coi như tiền cơm của em.” Nói rồi cô liếc sang một bên: “Em không như ai kia đâu nha~”
Phó Am đang bưng bát cơm, mặt lập tức đỏ ửng.
Một lúc sau mới gắng gượng nói được một câu:
“Chị… cho em xin số tài khoản đi. Về nhà em chuyển khoản cho chị.”
Ủa ủa ủa, gì mà ganh đua tài trợ cơm luôn vậy?!
【Cười muốn xỉu, đúng kiểu oan gia ngõ hẹp.】
【Trời ơi, tôi mê cái cặp này mất rồi…】
【Ai có truyện nào kiểu như này không, tôi đang đói cốt truyện!】
Không biết có phải bị mấy cái bình luận này ảnh hưởng không, mà tôi cũng bắt đầu thấy giữa Phó Am và Lý Dương Dương như có cái gì đó mờ mờ, ảo ảo…
Khoan! Dừng lại!
Tôi vội lắc đầu, phủi hết mấy suy nghĩ vớ vẩn.
Biết đâu chỉ là bạn bè thôi, nghĩ nhiều thật không nên.
Nửa tiếng sau, tôi mang rau ra suối rửa, thì Lý Dương Dương lén lút đi theo.
Cô ấy bắt chước tôi rửa rau, rồi từng chút từng chút dịch lại gần.
“Chị ơi…”
Giọng cô ấy bỗng nhỏ hẳn, ngập ngừng.
“Em… muốn hỏi một chuyện.”
Tôi ngẩn ra: “Em nói đi.”
Lý Dương Dương lí nhí: “Chị nói xem… nếu muốn tỏ tình, thì nên tặng gì?”
Tỏ tình?
Tôi giật mình nhìn cô ấy: “Em thích ai rồi hả?”
Cô ấy hơi ngượng, nhưng gật đầu cái rụp.
Tôi lại hỏi: “Là người ở đây à?”
Cô ấy lại gật.
Tôi còn đang sững người chưa tiêu hóa xong, thì đằng sau vang lên một tiếng động nhỏ.
Quay đầu lại — Phó Am đang trốn sau gốc cây, len lén nhìn sang bên này.
Thấy tôi phát hiện, cậu ấy chui tọt ra sau cây như chớp.
Tôi nhìn cậu ấy… lại quay sang nhìn Lý Dương Dương.
Ơ hay… hóa ra là thiệt!
Cô nàng vẫn đang chờ tôi trả lời, tôi gượng gạo cười:
“Ừm… hoa đi, chắc chắn không sai đâu.”
6
Trên đường rời khỏi sân nhà để quay lại trường quay, Phó Am và Lý Dương Dương sóng bước.
Không hiểu sao, không khí giữa họ hơi… căng.