1
Tôi mắc chứng “cách ly cảm xúc”.
Khi Phó Hoài đề nghị ly hôn, tôi vẫn giữ sự lý trí và điềm tĩnh quen thuộc, xử lý mọi việc gọn ghẽ.
Anh ta là kẻ sai trước, nên rất dứt khoát đồng ý nhường phần lớn tài sản trong hôn nhân cho tôi.
Chỉ khăng khăng giữ lại căn nhà hôn nhân.
Đó là căn hộ chúng tôi mua năm 24 tuổi, dồn hết toàn bộ tích góp mới có được.
Tôi còn nhớ rõ ngày nhận chìa khóa, hai đứa đứng trong căn hộ thô sơ còn nồng nặc mùi xi măng, cùng nhau mơ ước, vẽ ra viễn cảnh tương lai, hăng hái rạng ngời.
Niềm hạnh phúc ấy, nhiều năm sau tôi vẫn không thể quên.
Tám năm trôi qua, thu nhập của Phó Hoài ngày càng cao, nhà đổi một lần lại to đẹp hơn lần trước.
Đến khi ly hôn, anh ta đã sở hữu bảy căn hộ đứng tên mình.
Chúng tôi đã lâu không sống ở căn hộ đầu tiên ấy nữa.
Nay nhìn lại, vị trí không thuận lợi, ánh sáng kém, nội thất quê mùa, so với những bất động sản khác thì chẳng đáng là bao.
Nếu thật sự có thứ gì đáng quý, chắc chỉ còn lại ký ức về quãng thời gian chúng tôi yêu nhau nồng nàn nhất.
Bởi vậy, khi Phó Hoài cố chấp đòi giữ căn nhà đó, tôi ngây ngốc nghĩ rằng: dù anh phản bội, ít nhất vẫn còn chút áy náy, vẫn vương vấn tình cảm mười năm.
Hóa ra, tất cả chỉ là để chiều lòng cô gái nhỏ kia.
Không những không có day dứt, chẳng có chút tiếc nuối.
Là kẻ phản bội, nếu trong lòng anh còn coi tôi là một con người, còn có một chút tôn trọng, anh tuyệt đối sẽ không thể thản nhiên buông ra những lời ấy.
Tôi hít sâu một hơi, nhìn gương mặt nghiêng của anh.
Ánh mắt ấy ngập tràn niềm vui — niềm vui vì sắp được tự do mà đi ly hôn.
Vài giây sau.
Tôi cài chặt dây an toàn, xem lại tình hình đường phía trước.
Đảo mắt nhìn quanh xe, cân nhắc trọng lượng chiếc túi trong tay.
“Phó Hoài.”
“Ừ?”
Khoảnh khắc tiếp theo.
Tôi vung tròn tay, quật mạnh túi xách, má//u mũi anh bắn tung tóe.
2
“Đ.m! Tống Lê, cô điên rồi hả?!”
Phó Hoài hoàn toàn không kịp phản ứng trước cú đánh trời giáng, vứt bỏ luôn phong thái nho nhã ngày thường, tức khắc bật chửi thề.
Tôi quan sát kỹ phản ứng của anh ta, chuẩn bị sẵn sàng cướp vô lăng bất cứ lúc nào.
Dù sao thì, đã chuẩn bị bước sang cuộc đời mới, tôi còn muốn giữ mạng sống của mình.
Phó Hoài không kịp lau má//u, lúng túng tấp xe vào lề rồi mới tức tối trừng mắt nhìn tôi.
Anh vừa rút khăn giấy lau máu, vừa nhíu chặt mày, kìm nén cơn giận, giọng điệu thất vọng cùng cực:
“Tống Lê, tôi luôn cho rằng cô thông minh, điềm đạm, không giống mấy người đàn bà đanh đá. Chúng ta ly hôn trong hòa bình chẳng tốt hơn sao?”
Tôi bật cười khẩy:
“Hòa bình?”
“Anh ngoại tình đã lên kế hoạch từ lâu, nôn nóng muốn cùng tiểu tam bắt đầu cuộc sống mới, anh vui vẻ, thuận buồm xuôi gió, đương nhiên thấy hòa bình. Cái gọi là hòa bình của anh xuất phát từ tận đáy lòng.”
Còn tôi thì sao?
Tôi bị phản bội, bị bỏ rơi, bị ép phải đối diện cảnh ngộ này.
Tôi cớ gì phải hòa bình?
Đó không gọi là hòa bình, mà gọi là nhu nhược!
Phó Hoài nhìn tôi, như thể đang đối mặt với một kẻ điên không thể hiểu nổi.
“Rốt cuộc cô muốn gì?”
Tôi gằn từng chữ:
“Muốn xả giận.”
Anh ta còn chưa kịp phản ứng, “chát” một tiếng, cái tát của tôi in hằn dấu đỏ trên mặt.
Trước khi cái tát thứ hai giáng xuống, anh đã túm chặt cổ tay tôi, nghiến răng quát:
“Tống Lê, đừng có quá đáng!”
“Quá đáng à? Anh ngoại tình có quá đáng không? Anh đem canh tôi nấu cho tiểu tam uống có quá đáng không? Tôi nằm viện, ả gửi ảnh thân mật qua chọc tức tôi — cái đó có quá đáng không?”
Tôi mặt không đổi sắc:
“Nói thẳng nhé, nếu cơn giận này không xả, tôi không ký đơn ly hôn đâu.”
Phó Hoài nhìn tôi, cười gằn, như thể lần đầu tiên nhận ra con người thật của tôi:
“Được, được lắm. Tống Lê, tôi biết cô ích kỷ, lạnh lùng, chẳng chịu thiệt bao giờ, nhưng không ngờ còn tệ hơn tôi tưởng.”
Vì sợ tiểu tam mãi mang danh kẻ thứ ba, anh ta đành nuốt hận, nhắm mắt chịu đựng.
“Thôi, coi như tôi nợ cô.”
Tôi cong môi, nụ cười sắc lạnh:
“Tsk, màn hy sinh cao cả vì tình yêu. Bộ dạng này nhất định phải cho cô bé kia xem, để cô ta thương xót anh cho thật nhiều.”
Nói rồi, tôi lại tặng thêm cho anh ta một cái tát nảy lửa.
3
Đến cổng Cục Dân chính, tâm trạng tôi cuối cùng cũng dễ chịu hơn đôi chút.
Ai ngờ lại bị một tiếng hét chói tai phá hỏng.
Triệu Thanh Thanh — tiểu tam của Phó Hoài, đang đứng đó, che miệng kinh hãi nhìn anh.
Cô ta hôm nay diện đồ lộng lẫy: giày cao gót mảnh, váy Chanel, túi Hermès, trang điểm tỉ mỉ, ngay cả móng tay lẫn sợi tóc cũng được chăm chút.
Trẻ trung, xinh đẹp, kiêu ngạo đến lóa mắt.
Tôi không rõ cô ta đứng đây với ý định gì — muốn dùng tư thế kẻ chiến thắng để nhạo báng tôi, hay muốn lập tức cùng Phó Hoài đi ăn mừng cuộc đời mới.
Nhưng bất kể là gì, giờ phút này đều hóa thành vô ích.
Triệu Thanh Thanh lao vào lòng Phó Hoài, run run đưa tay chạm lên mặt anh, nước mắt lã chã:
“Chú Hoài, có phải bà ác phụ kia đánh chú không? Sao bà ta nỡ lòng nào, chú sao không phản kháng chứ?”
Phó Hoài nghiêm giọng, nhưng vẫn chan chứa cưng chiều: