6
Tôi gọi luật sư, sửa đổi thỏa thuận ly hôn.
Tôi đổi ý — tôi muốn Phó Hoài trắng tay ra đi.
Luật sư trầm ngâm nửa hồi.
“Yêu cầu này e rằng khó đạt được.”
“Không sao.”
Ánh mắt tôi dán vào khuôn mặt tự mãn khoe khoang trên màn hình điện thoại của Triệu Thanh Thanh.
“Dù sao người không chịu được thì không phải tôi.”
Cúp máy.
Tôi lục tủ chọn một chiếc túi hộp cứng có góc kim loại, lái xe thẳng tới trung tâm thương mại nơi Phó Hoài hay lui tới, tìm thấy hai người tay trong tay trước cửa.
Một phát quật lên.
Góc kim loại của túi cứa rách cung mày Phó Hoài, má//u chảy xuống.
Triệu Thanh Thanh la lên.
Phó Hoài tức tối ôm trán.
“Tống Lê, cô lại phát điên gì rồi?”
Tôi nhướn mày.
“Sao? Muốn đánh lại à?”
Nhìn quanh đám người nhanh chóng tụ về xem, Phó Hoài nghiến răng.
“Cô xem tôi là ai thế?”
Tôi gật đầu.
“Thế thì tốt.”
Tiếp đó, tôi lại vung một cái tát dứt khoát.
Đám người hóng chuyện bắt đầu bàn tán rôm rả:
“Đang làm gì thế?”
“Còn phải hỏi sao, nhìn cái là biết đang đánh tiểu tam rồi.”
“Không đúng nha, tôi thấy chị này toàn đánh chồng thôi.”
Đương nhiên rồi.
Muốn đánh người mà vẫn phải tính toán: hại địch một trăm thì tôi tuyệt đối không chịu tự tổn hại tám ngàn.
Đánh tiểu tam thì bị coi là cố ý gây thương tích, phải vào đồn.
Đánh ông chồng chưa ly hôn, cùng lắm tính là bạo lực gia đình.
Mà xử lý bạo lực gia đình thế nào, ai cũng rõ cả.
Cô bé kia không phục, lớn tiếng cãi:
“Chú ấy sắp ly hôn với cô rồi, chúng tôi đã bồi thường tiền cho cô, cô còn muốn thế nào nữa?!”
“Chúng tôi?”
Tôi nhấn từng chữ, nghiền ngẫm câu này.
“Tôi với Phó Hoài còn chưa cầm giấy ly hôn, cô với anh ta còn chưa lấy giấy kết hôn. ‘Chúng tôi’ mà cô nói… rốt cuộc là ai với ai thế?”
Xung quanh đã có người bắt đầu quay clip.
“Wow, tiểu tam này kiêu ghê.”
“Còn gọi là ‘chú’ nữa chứ, nhìn chênh lệch mấy tuổi đâu, chơi trò gì vậy?”
“Mau mau quay lại! Xem gã đàn ông ngoại tình kia có vì tiểu tam mà đánh nguyên phối không.”
Chắc não Phó Hoài chưa thoái hóa hoàn toàn, biết mất mặt, ra sức kéo Triệu Thanh Thanh đi.
Cô bé không chịu, giằng co, túi đồ rơi lộn xộn đầy đất.
Phó Hoài luống cuống, tôi tranh thủ vung túi xách lên đánh thêm một trận.
Lúc thì trúng anh ta, lúc thì nện luôn vào Triệu Thanh Thanh đang thò đầu ra khỏi vòng tay.
Đòn phủ đầu, không phân biệt đối tượng.
Giữa lúc hỗn loạn, giày cao gót của Triệu Thanh Thanh tuột ra, sợi dây chuyền mà cô ta biến thành vòng chân cũng tuột theo, vướng chân khiến cô ngã ngửa, vòng rơi vào đám đông rồi biến mất không thấy tăm hơi.
7
Bất chấp Phó Hoài khuyên can, Triệu Thanh Thanh vẫn gọi cảnh sát.
Thế là cả đám bị đưa về đồn.
Luật sư của tôi lập tức có mặt.
“Xin lỗi các anh.”
Tôi thành khẩn cúi đầu, ngoan ngoãn nhận lỗi:
“Đột ngột phát hiện chồng ngoại tình, bị phản bội, bị bỏ rơi, tôi thực sự quá đau lòng, nhất thời mất lý trí, không kiềm chế được mà động tay, đã làm phiền mọi người, thành thật xin lỗi.”
Cảnh sát ghi chép khựng lại, nhìn tôi hơi lưỡng lự:
“Hôm nay là lần đầu tiên động thủ?”
“Ừ, lần đầu.”
Anh cảnh sát nhíu mày.
Luật sư kịp thời chen vào:
“Tiêu chuẩn xác định bạo lực gia đình là phải có tính thường xuyên, liên tục. Thân chủ của tôi chỉ do bị kích động quá mức, phản ứng hơi quá khích, tuyệt đối không thể tính là bạo lực gia đình.”
Cảnh sát đặt bút xuống, kết luận:
“Ly hôn phát sinh mâu thuẫn, hai người tự về giải quyết đi.”
Triệu Thanh Thanh bỗng bật dậy, giọng the thé:
“Cái gì? Bị đánh thế này mà không bị tạm giam sao?”
Cảnh sát liếc qua mặt Phó Hoài: