3
“Vậy à?” – Tôi nhìn cô ta, ánh mắt tràn đầy giễu cợt.
Tôi thật muốn xem, những năm qua, Tạ Vũ Châu đã lợi dụng quyền lực của tôi để làm bao nhiêu chuyện mờ ám sau lưng!
An Hạ khựng lại, không ngờ tôi lại không hề tỏ ra sợ hãi.
Ngay sau đó, cô ta bật cười:
“Ha, bị dọa đến đần người rồi à? Phải cảm ơn tôi đấy! Không có tôi, cô nghĩ cô có cơ hội tiếp cận một người như chồng tôi sao?”
Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh băng:
“Đúng, tôi thật sự nên cảm ơn cô… vì đã để tôi nhìn rõ bộ mặt thật của anh ta.”
Tôi cau mày. Bây giờ tôi đúng là một thân một mình, không ai chống lưng.
“Cô đúng là quá rảnh, không làm gì lại đi giả mạo tôi,” An Hạ vuốt nhẹ làn da trắng mịn, cười nhạt:
“Cô nhìn lại mình đi, già đến thế rồi, có cố chỉnh mặt giống tôi thì cũng chỉ là ‘Tây Thi bắt chước’ mà thôi.”
Tôi lướt mắt nhìn gương mặt cô ta, bật cười khẩy, nhưng bàn tay thả bên cạnh đã siết chặt, khẽ run.
Bất chợt—
Cô nhân viên đứng cạnh tôi hét lớn:
“Bảo vật của cửa hàng biến mất rồi!”
Cô ta hoảng loạn toát cả mồ hôi lạnh.
Đám đông vốn đang hóng hớt chán chê lập tức bừng tỉnh, tất cả đều dựng thẳng sống lưng nhìn về phía chúng tôi.
An Hạ nhíu mày: “Bảo vật gì cơ?”
Cô nhân viên mặt cắt không còn giọt máu, gần như sắp khóc:
“Là bộ trang sức làm từ ngọc lục bảo thượng hạng… giá trị hàng chục triệu!”
“Biến mất kiểu gì được?” – An Hạ hờ hững – “Có mười triệu thôi mà, làm gì phải cuống lên như vậy, đúng là đồ không có tiền đồ.”
Câu đó khiến sắc mặt cô nhân viên sượng sùng, trong mắt lộ rõ tia ghen tức.
Cô ta hít một hơi thật sâu, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm về phía tôi.
“Có phải… là cô lấy không?”
Cô ta đột nhiên xông lên, đỏ mắt gào lên vu vạ:
“Tôi cầu xin cô, cô trả lại được không? Món trang sức đó mất rồi, tất cả chúng tôi có bán mạng cũng không đền nổi… Làm ơn, thương xót chúng tôi một chút!”
Cô ta vừa khóc vừa quỳ lạy, bộ dạng đáng thương khiến người ngoài nhìn vào cũng phải động lòng.
Tôi bị cú vu oan bất ngờ này làm cho choáng váng.
“Cô bị điên à?” – Tôi khàn giọng quát – “Vừa vu khống tôi chưa đủ, giờ lại bịa thêm lần nữa? Não cô hỏng rồi chắc?”
An Hạ đứng bên cạnh cười nhạt, không quên châm chọc:
“Không chỉ là tiểu tam mà còn là kẻ trộm cơ à?”
Mọi người xung quanh lập tức chỉ trích:
“Trời ơi, lúc nãy làm vỡ đồ giá một triệu, giờ còn dám trộm đồ mười triệu? Chắc phải tù chung thân!”
“Báo cảnh sát thôi, không chần chừ nữa!”
Cô nhân viên lập tức chớp thời cơ, gào lên:
“Cái túi của cô ta!”
Cô ta lao tới, định giật lấy túi của tôi.
“Chắc chắn giấu trong đó!”
Tôi cau mày, tức giận quát lớn:
“Cô dám!”
“Cô chột dạ rồi đúng không?” – Cô ta quát lại, rồi gọi bảo vệ tới khống chế tôi.
Bảo vệ biết chuyện này không còn nhỏ, lần này không cho tôi phản kháng.
Một tên xông đến, đạp mạnh vào bụng tôi.
Tôi đau điếng, chưa kịp hoàn hồn thì đã bị ghì xuống đất bằng gậy chống bạo động.
“Thả tôi ra!” – Tôi điên cuồng giãy giụa, gào lên như bị đốt cháy.
Cô nhân viên thừa cơ, giật lấy túi xách của tôi rồi lục tung.
“Bảo vật của cửa hàng ở đây!” – Cô ta mặt đỏ phừng phừng, đầy kích động, mở hộp trang sức ra trước mặt mọi người –
“Chính là món đã bị mất!”
Tôi chế//t lặng.
Cả người như bị đổ ập một thau nước đá, tê dại đến trống rỗng.
Nhưng ngay sau đó, tôi lập tức tỉnh táo.
Tôi nheo mắt, nhìn chằm chằm vào cô nhân viên, cười lạnh:
“Là cô giở trò đúng không?”
Không lạ gì… suốt từ nãy cô ta cứ đứng sát bên tôi!
Rõ ràng là cố tình tìm cơ hội để nhét món đồ đó vào túi tôi!
Tôi cố vùng vẫy:
“Thả tôi ra! Tôi gọi người tới thanh toán được chưa?”
Thấy tôi chịu nhún, bảo vệ mới chịu buông tay.
Ánh mắt tôi càng lúc càng lạnh, tôi lập tức rút điện thoại ra, bấm số gọi đi...
4
Lúc này, An Hạ liếc nhìn điện thoại, gương mặt tràn đầy tự tin của một “chính thất” danh chính ngôn thuận, ngẩng đầu nhìn tôi đầy cao ngạo.
“Chồng tôi sắp đến rồi.”