1.
Trong buổi tiệc định thân cùng nhà họ Lý, vị hôn phu tương lai của ta ngang nhiên đội cho ta một chiếc mũ xanh thật to.
Lúc ta đến nơi, hắn và người bên gối đang cùng nhau loạn động trên nhuyễn tháp trong phòng riêng, hoàn toàn chẳng màng lễ nghi hay đạo lý.
“Thiếu gia… chuyện này không hợp quy củ… đau quá…”Âm thanh mềm mỏng ngâm nga dưới thân càng khiến nam tử thêm phần cuồng nhiệt.
Ta lặng lẽ lui ra ngoài, khóa trái cửa phòng.
Nửa khắc sau, bảy cô tám bà nhà họ Lý đã đứng đông kín trước cửa, không chừa lấy một khe hở.
Ta chu đáo phát cho mỗi người một chiếc kính lúp, mỉm cười thông báo rằng trong phòng có đặt lễ vật hiếu kính dành riêng cho các vị trưởng bối.
Tuy tuổi tác đã cao, nhưng động tác mở khóa của các vị lão nhân ấy lại chẳng chậm chạp chút nào.
Cảnh xuân trong phòng, nhờ vào kính lúp, bị phóng đại gấp bội mà phơi bày trọn vẹn trước mặt bao người.
“Chậc…”Ta nhìn vào nơi mà Lý Kỳ chưa kịp che đậy, buông một tiếng đầy hàm ý chán ghét.
Trên mặt ta viết rõ ràng bốn chữ: “Hết thuốc chữa.”
Sau cùng, đám thân thích nhà họ Lý ôm theo “lễ vật cảm ơn” mà hoang mang rời khỏi phủ họ Tống.
Ta làm như không thấy Lý Kỳ đang mặt dày đứng đó không chịu đi, lướt qua bên cạnh Tiểu Đào đang quỳ rạp dưới đất, khóc sụt sùi.
“Nương tử à… ta với cô gia đều là uống rượu nên hồ đồ thôi mà…”Lời thì xin tha, ánh mắt lại tràn đầy thách thức.
Cũng đúng. Bao năm qua, trước mặt Lý Kỳ, ta luôn đóng vai nữ tử đoan trang dịu dàng, ngoan ngoãn như một trái hồng mềm, dễ bóp nát.
Ta chìa tay ra với nàng ta, nàng tưởng rằng ta muốn đỡ dậy.
Thế nhưng… so với sự tha thứ, thứ ta đưa ra trước lại là một cái tát nảy lửa.
“Cút.”
Tát ngay trước mặt bao người như vậy, Lý Kỳ mặt mũi chẳng còn chút thể diện.
Hắn lập tức xông đến định lý luận, ta thuận tay lại quất thêm một cái nữa.
“Ngươi cũng cút.”
Lý Kỳ giận đến đỏ mặt tía tai, gào thét đòi cắt đứt toàn bộ việc làm ăn qua lại với Tống gia.
Còn ta, chỉ lạnh nhạt ném thẳng thư từ hôn vào mặt hắn, đoạn xoay người đóng chặt đại môn Tống phủ.
Phong lưu sự của Lý Kỳ chẳng bao lâu đã truyền khắp kinh thành, đến cả ta cũng bị vạ lây, trở thành nữ tử si tình tìm đủ bảy tám cách quyên sinh trong lời kể của đám thuyết thư nơi trà quán.
Nghe đến “cách thứ bảy” ta tự vẫn, khoé môi khẽ giật.
Sớm nên nhớ, trong kinh thành này, thứ không thể tin nhất chính là miệng lưỡi đám kể chuyện. Muốn bịa đặt Lý Kỳ thì bịa, cớ sao lại tiện tay dựng cho ta một màn hí kịch?
Tổn người một ngàn, thiệt mình tám trăm.
Kỳ thực, ta chưa từng thật lòng yêu thích Lý Kỳ.
Chỉ là mẫu thân từng căn dặn, Tống gia chúng ta cơ nghiệp lớn mạnh, chọn phu quân phải chọn kẻ ngoan ngoãn dễ thao túng.
Lý gia giữ quyền phê duyệt văn thư hành thương, chẳng những giúp ích cho sản nghiệp của Tống gia, mà bản thân Lý Kỳ cũng là một kẻ bất tài vô dụng.
Xét ra, quả là người “thích hợp” nhất.
Chỉ không ngờ, hắn lại khát đến độ vồ lấy nha hoàn trong tiệc định thân, thật khó cho ta, suốt một năm qua phải cố sức đóng vai hiền lương thục đức.
Một hôm vào cung dâng trà cho quý phi nương nương, người buông tách trà, chép miệng nói:“Đã bảo rồi, những kẻ xuất thân tiểu môn tiểu hộ không thể trông cậy được. Văn Văn, đừng nghe lời mẫu thân ngươi dặn. Đại ngốc dạy tiểu ngốc, chỉ thêm hoạ.”
Ta chau mày thở dài:“Nhưng mẫu thân muốn ta chọn người thông minh, biết nghe lời, lại phải có dung mạo tuấn mỹ, giữ vững nam đức… người như vậy, thiên hạ dễ tìm sao?”
Quý phi nương nương quyền thế hiển hách, thân phận tôn quý, nhưng trong mắt ta, một nữ tử xuất sắc như người, lại phải sống chốn thâm cung, thực khiến người tiếc nuối.
Cũng may, bệ hạ đối với người vẫn luôn tốt đẹp chu toàn.
“Ngươi thật ngốc.”Người chẳng biết lôi từ đâu ra một bức họa cuộn kỹ, nét mực đã có phần úa cũ, xem ra đã chuẩn bị từ lâu.
Quý phi nương nương mở ra, chỉ vào vị công tử trong tranh, mỉm cười nói:“Thẩm Dự chẳng phải rất tốt sao? Niên thiếu đăng triều, công trạng hiển hách, lại văn nhã tuấn tú, dung mạo hơn người… quan trọng nhất là — dễ khiến người thương.”
Quý phi nương nương thao thao bất tuyệt, mà ta thì hứng thú chẳng còn bao nhiêu.
Chẳng phải ta kén chọn gì cho cam, chỉ là nếu người kia thực sự tốt đến mức hoàn hảo như vậy, e rằng cũng chẳng phải kẻ mù mắt.
Cho đến khi ta bất chợt bắt được một câu quan trọng giữa dòng lời nói:“Khoan đã, quý phi nương nương vừa nói gì ạ?”
Thấy ta có vẻ đã động tâm, người càng nói thêm phần hào hứng:“Ta nói lần này hắn lại lập được công lớn.”
“Không, câu trước đó cơ.”Ta vội nắm lấy tay áo của quý phi nương nương, ánh mắt lấp lánh:“Người vừa nói câu gì trước đó?”
“Bệ hạ có ý muốn mở rộng hải thương, toàn bộ việc này đều giao cho Thừa tướng Thẩm phụ trách…”
“Đa tạ quý phi nương nương! Thần nữ xin cáo lui!”
Lần này, nhất định là đại phát tài!
2.
Vừa hồi phủ, việc đầu tiên ta làm là sai người đưa thiệp bái kiến đến phủ Thừa tướng.
Ta đảo mắt nhìn hòm thư vốn đã bị ta nhét đầy ngân phiếu đến căng phồng, cuối cùng cũng tìm được một góc trống vừa đủ để đặt lá thư viết tay.