3.
Cũng nhờ công “không nhỏ” của Lý Kỳ, mà quyền kinh thương ven biển – vốn dĩ Tống gia ta không tranh được – rốt cuộc lại rơi vào tay Trọng Văn Lâu.
Chẳng có gì phải cảm tạ, ta chỉ mời hắn dùng thêm vài bữa… bế môn canh cho phải lẽ.
Trước sau mấy lượt, Lý Kỳ bị ta cố tình dằn mặt đến mức mặt mũi xám xịt, bụng đầy ấm ức, chẳng kêu được ai.
Cảm giác ấy… thật sự rất khoái.
Ta vốn là người trọng thiện duyên, mỗi lần mở đại thương vụ, đều sẽ bày hương án nấu cháo bố thí, khẩn cầu thần tài phù hộ buôn may bán đắt.
Như lệ thường, hôm ấy ta lại quỳ gối dưới chân thần Tài, cung kính khấn thầm:
“Tài nguyên đến, tài nguyên đến, tài nguyên cuồn cuộn đổ về không dứt…”
Lời chưa dứt, chợt nghe phía trên vang lên một tiếng cười nhạt:
“Túi bạc của Tống tiểu thư, đến bao giờ mới thấy đáy đây?”
Là Thẩm Dự.
Ta đứng dậy, cũng chẳng né tránh, mỉm cười đáp lời, giọng điệu đậm sắc màu thương hộ:
“Tài vật trên đời, có bao nhiêu cũng không là đủ. Thừa tướng, chẳng phải ngài cũng tới đây khấn thần Tài đấy ư?”
Hắn không phủ nhận, chỉ thong thả bước xuống bậc đá, đến ngồi dưới tàng cây bên cạnh, tay áo phất nhẹ, châm trà ấm, tư thế thanh nhã như tranh vẽ.
Cây trong viện đã cũ, bóng râm chẳng mới, nhưng dưới tay người kia, lại có thể khiến một cuộc trà đàm cũng trở nên phong lưu thoát tục.
Không hiểu vì cớ gì, ta bỗng sinh lòng gần gũi.
Thu hết can đảm, ta bước tới, thấp giọng hỏi:
“Thừa tướng, ta có thể ngồi đây chăng?”
“Ngươi đã ngồi rồi.”Hắn nhấp một ngụm trà, giọng điệu không vội không chậm.
Bầu không khí giữa hai người quá đỗi yên tĩnh, khiến ta nhất thời cảm thấy lúng túng. Nghĩ tìm chuyện để nói, ta chợt nhớ tới mục đích ban đầu của chàng, liền mở miệng hỏi:
“Phủ Thừa tướng cũng thiếu bạc sao?”
“Ai lại chê bạc nhiều?”Chàng học theo ngữ khí của ta khi nãy, khóe môi như có như không vẽ nên nét cười.
Ta đưa tay nâng chén trà, do dự một chút rồi vẫn cất lời:
“Nhưng Thừa tướng, tham ô là trọng tội, có phải không?”
Làm quan, ngoài việc tay chân không sạch sẽ, ta thực chẳng nghĩ ra được còn con đường nào khác để phát tài.
Thẩm Dự: “……”
Ánh mắt đen thẳm như hồ thu của chàng khẽ liếc sang khiến ta giật mình, lập tức cúi gằm mặt, vội đưa trà lên miệng uống lấy uống để, giả bộ không nghe thấy gì.
Một lúc sau, chàng bất ngờ cất lời, giọng trầm ổn:
“Tống Văn, cơ hội đã trao vào tay, nên biết nắm cho chắc.”
Ta hơi sững lại:“Gì cơ?”
Chàng đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm như nhìn xuyên qua mọi lớp ngụy trang:
“Ta nói, Trọng Văn Lâu kinh doanh không tệ… Tống đương gia.”
4.
Việc mở rộng đường thuỷ đã cận kề, quan thương cần nhiều lần đàm phán, bởi thế ta và Thẩm Dự gặp mặt cũng dần thường xuyên hơn.
Hôm qua ta đã gửi thiệp bái kiến đến phủ Thừa tướng, mời chàng cùng ta tới bến thuyền xem xét tình hình.Hồi thư của chàng chỉ vỏn vẹn một chữ:“Được.”
Thật đúng là... quý chữ như vàng.
Là thương nhân, ta quen tính cẩn thận, nên đã tới sớm nửa canh giờ.
Bến thuyền hôm nay tấp nập không ít.Ngọc đẹp từ phương Nam được đưa về đây, giao cho thợ giỏi ở kinh thành vẽ mẫu, mài giũa tinh tế, rồi vận chuyển đi khắp nơi.Chỉ một vòng ấy thôi, giá trị đã có thể đội lên gấp bảy lần.
Ánh mắt ta chợt bị một cây trâm ngọc đặc biệt hấp dẫn, vừa định mua về để xem xét mẫu mã, thì phát hiện đầu bên kia của trâm… bị một bàn tay khác giữ lấy.
Ta ngẩng đầu, ánh mắt chạm ngay vào khuôn mặt quen thuộc — Tiểu Đào.
Thật không hiểu duyên phận kiểu gì mà nơi nào cũng có thể đụng phải hai kẻ khiến người chán ngán này.
Bàn tay đang giữ cây trâm, ta buông xuống ngay lập tức.
“Tiểu… tiểu thư…”Tiểu Đào rụt rè lên tiếng, dáng vẻ như con thỏ nhỏ hoảng hốt, khiến ta thoáng thấy mình bị hóa thành dã thú khát máu.
Ta thậm chí chẳng buồn liếc sang bên cạnh.
Lý Kỳ thấy ta thản nhiên lướt qua, nét mặt có chút không vui, cất cao giọng:
“Tống Văn, ý ngươi là gì? Dụ dỗ rồi làm lơ, tưởng vậy sẽ khiến ta bận tâm sao?”
Hắn lại siết chặt Tiểu Đào vào lòng, giọng điệu mang theo sự khoe khoang mơ hồ:“Đáng tiếc bị ta nhìn thấu. Đào nhi ôn nhu hiểu chuyện hơn ngươi gấp bội.”
Ta không rõ hắn đang tự diễn trò gì, cũng chẳng muốn hiểu.
Chỉ thấy một chữ — lố.
Ta xoay người rời đi, không hề ngoảnh đầu lại.
Vận số gần đây xem ra không thông, lần tới xuất hành… nhất định phải mời đạo sĩ xem ngày tốt trước đã.
5.
Ta vừa xoay người rời đi, lại bị Tiểu Đào ngăn lại.
Nàng ta cẩn cẩn dực dực đưa cây trâm ngọc về phía ta, giọng đầy vẻ nhún nhường:
“Cây trâm này là tiểu thư xem trước, hẳn nên nhường lại cho người.”
Ta lùi một bước, sắc mặt không chút biểu cảm, lạnh nhạt đáp:
“Không mua nổi thì cứ nói thẳng một câu, bày trò diễn tuồng này là để làm gì? Hay là… Lý Kỳ đến một cây trâm cũng tiếc không chịu mua cho ngươi?”
Lý Kỳ mặt mày tức khắc sầm xuống, vừa định nổi giận, đã bị Tiểu Đào nhanh tay kéo lại, nhẹ giọng dỗ dành:
“Tướng công đừng giận, tiểu thư từ nhỏ sống an nhàn sung sướng, không quen dùng đồ đã có người chạm qua cũng là lẽ thường tình.”
Ta khẽ bật cười, giọng mang theo ý trào phúng:
“Chưa hề qua sính lễ, chưa bái đường thành thân, đã tự xưng phu thê — Lý phủ quả thật có quy củ riêng biệt.”
Ta liếc nàng một cái, chậm rãi nói từng chữ:
“Cũng nên nói rõ, ta không phải chê trâm cài này. Ta chê chính là — ngươi.”