5
Thấy tôi không mắc câu, bà lại thôi không đòi chết nữa, ngồi phệt dưới đất gào khóc ăn vạ, kiểu gì cũng muốn bôi xấu thanh danh của tôi cho bằng được.
Bà không muốn chết, thì tôi cũng chẳng có thời gian mà chơi với bà.
Tôi gọi thẳng cho ban quản lý tòa nhà. Ở khu cao cấp đúng là có khác, chưa đầy hai phút sau đã có hai quản lý tòa nhà xuất hiện.
Thấy họ đến nghiêm túc thật sự, mẹ tôi bắt đầu cuống, vừa ăn vạ vừa rối rít phân bua:
“Tôi là mẹ của chủ căn hộ này! Con bé là khách hàng của các anh, nói trắng ra tôi là bà tổ nhà các anh, thả tôi ra ngay!”
Hai quản lý không nói một lời, chỉ im lặng khiêng bà đi.
Thấy màn giả chết giả điên không ăn thua, mẹ tôi bắt đầu xuống nước, bảo là còn quên đồ trong nhà tôi.
“Thả tôi xuống, tôi lấy đồ rồi đi ngay.”
Quản lý nghe giọng dịu lại thì cũng mềm mỏng hơn:
“Tống Vãn Ý, mau mở cửa! Mẹ lấy xong đồ sẽ đi ngay, ai thèm ở cái ổ chó nhà mày!”
Cái “đồ quên” trong nhà, tôi biết rõ là gì — vì cách đó vài tiếng, em tôi mới đăng một bài lên mạng xã hội.
【Đúng là trong mắt mẹ, con cái bao nhiêu tuổi vẫn là đứa trẻ. Mỗi tuần một chén yến, phần thưởng tuyệt vời nhất cho mẹ bỉm sữa! Cảm ơn mẹ yêu!】
Kèm theo là tấm ảnh yến sào chưng vi cá mẹ tôi làm.
Ngày mai là “ngày yến” định kỳ của em gái.
Chỗ yến mẹ dùng đều là loại bà nội gửi từ nước ngoài về cho tôi. Tôi quý còn chưa kịp ăn, toàn để dành.
Nghĩ đến chuyện thứ quý giá như vậy lại đem cho kẻ vong ơn, tôi nghẹn ứ trong lòng.
“Trong nhà này chẳng còn thứ gì của mẹ đâu. Đi đi!”
Tôi đã dọn dẹp rất kỹ, đến cả đồ bà từng dùng tôi cũng vứt hết không chừa.
“Nhưng nếu mẹ muốn mua thì tôi sẵn sàng bán. Yến: hai triệu một chén. Vi cá: một trăm nghìn một gram!”
Bị phá sản âm mưu, bà đành lầm lũi rời đi.
Chưa bao lâu, điện thoại em tôi gọi đến.
“Chị à, sao chị có thể tuyệt tình như vậy? Mẹ với chị chỉ cãi nhau đôi câu, chị đã đuổi mẹ ra khỏi nhà, chị làm con gái mà như thế có được không?”
Vừa mở miệng là cái giọng quen thuộc: tự cao tự đại.
“Ừ đúng rồi, em thì có tình có nghĩa, em mới xứng đáng làm con gái. Vậy nên chị nhường mẹ lại cho em chăm sóc cho rồi.”