01
Khi tôi nhìn thấy từng dòng bình luận hiện ra trước mắt, Phó Thu Dương vẫn đang đứng chờ tôi gật đầu đồng ý lấy anh ta.
Vài ngày trước tôi vừa nhận được giấy báo đỗ đại học, vậy mà anh ta lại chọn đúng thời điểm này bảo tôi bỏ học để cưới anh ta.
Tôi hỏi:
“Anh cũng không đi học đại học sao?”
Năm 1980, là năm thứ tư đất nước khôi phục kỳ thi đại học.
Cả làng có năm người thi, chỉ có tôi và anh ta là đỗ.
Phó Thu Dương ngập ngừng một lúc mới gật đầu:
“Mẹ anh không ai chăm, anh đành bỏ học. Em nghe lời anh đi, cũng đừng học nữa.
Ngày kia mình tổ chức đám cưới, sau này anh đi làm nuôi em, em chỉ cần chăm mẹ anh là được.”
【Anh ta sao có thể bỏ học? Nói vậy chỉ để lừa nữ phụ từ bỏ con đường học hành, rồi lén đưa giấy báo trúng tuyển của cô ấy cho nữ chính để hai người cùng lên thành phố học đại học.
Nữ phụ vì bỏ học nên sau này bị anh ta khinh thường là không có trình độ, bị bỏ lại quê nhà hầu hạ mẹ chồng suốt đời.】
【Sau này họ định cư ở thành phố, mười năm sau con trai đã học tiểu học, nam chính phát bệnh mới nhớ ra ở quê còn có một “người vợ tào khang”.】
Tôi sững người khi đọc những dòng bình luận đó.
Anh ta thật sự tính toán lừa tôi như vậy sao?
Trước đây anh ta rất tốt với tôi, luôn bảo tôi cố gắng học hành, sau này cùng anh ta rời khỏi ngôi làng nghèo này.
Tôi đã chăm chỉ ôn luyện suốt một năm trời mới đỗ đại học.
Thế mà bây giờ anh ta lại muốn tôi bỏ học để cưới anh ta?
Dù những lời kia là thật hay giả, tôi cũng đã hạ quyết tâm.
Tôi lắc đầu dứt khoát.
“Em muốn đi học đại học.”
Phó Thu Dương lập tức nổi giận:
“Học đại học quan trọng hơn lấy anh à? Em mà dám đi, anh sẽ cưới người khác!”
Anh ta bắt đầu mắng tôi:
“Cả làng có mấy đứa con gái đi học đại học? Em học lắm mà có thông minh hơn ai đâu.
Con gái học nhiều thì sao, cuối cùng chẳng phải cũng đi lấy chồng đẻ con?
Em đi học, anh phải chờ em bốn năm à? Nhà anh ba đời độc đinh, lỡ em học xong già rồi sinh không được con thì sao?”
Cái nhà đó thì có gì để kế thừa? Tay trắng lại còn sính chuyện nối dõi.
Dù tôi học xong đại học thì cũng mới hai mươi tư tuổi, trong mắt anh ta đã là “quá lứa lỡ thì”.
Tôi lấy cớ nói:
“Lấy em thì phải có sính lễ năm trăm tệ, anh lo đủ chưa?”
Phó Thu Dương bật cười giễu cợt:
“Cưới em thì cần gì sính lễ? Mẹ anh nói không cần đưa.
Bà cũng không chuẩn bị đồ cưới cho em. Ngày kia tổ chức tiệc cưới, em chỉ cần mặc bộ đồ mới, đến nhà anh là được.”
Tim tôi trầm xuống một nhịp.
Nhà gái tự mình dọn đến nhà trai? Gọi gì là cưới?
Chỉ làm tiệc mà không đăng ký, pháp luật không công nhận vợ chồng. Tôi hỏi:
“Không đi đăng ký kết hôn à?”
02
Phó Thu Dương khựng lại một chút rồi nhanh chóng phản ứng:
“Dạo này anh bận lắm. Mình cứ tổ chức tiệc trước, ba tháng sau rồi đi đăng ký.”
Tôi cười lạnh trong lòng.
Ba tháng sau, anh ta sớm đã đi học đại học, còn hơi sức đâu mà đưa tôi đi đăng ký.
Đến lúc đó, anh ta có thể đường đường chính chính lấy cô gái mình thích,
còn mẹ anh ta thì vẫn có sẵn một “bảo mẫu miễn phí” chăm sóc ở quê.
Kế hoạch thật chu toàn.
Quả đúng là tính toán quá giỏi.
【Nữ phụ sao vậy? Thiện cảm với nam chính cứ tụt dốc, 0, -10, -50… giờ toàn là số âm. Nam chính mau cứu vãn đi, không thì cốt truyện làm sao mà tiếp tục!】
Lần đầu tiên hệ thống phát ra âm cảnh báo.
Lông mày Phó Thu Dương hơi nhíu lại, vẻ mặt như có chút đau đầu, rồi anh ta không buồn nói thêm gì với tôi nữa.
“Dù sao ngày kia em cứ tới nhà là được.
À, tiện thể đưa anh số tiền hôm trước em bán thuốc bắc nhé, mẹ anh dạo này lại phát bệnh, anh phải mua thêm thuốc.”
Vừa mới cầu hôn xong, còn hứa sau này sẽ kiếm tiền nuôi tôi, vậy mà chưa được bao lâu, đã quay sang mở miệng đòi tiền.
【Nam chính căn bản không định mua thuốc, mà là muốn mua đồng hồ làm quà sinh nhật cho nữ chính.】
Đọc đến đây, tôi tức đến mức chẳng muốn nói thêm câu nào.
Lấy tiền của tôi để đi mua quà cho người con gái khác, rồi còn định cưới tôi về làm vợ? Đúng là quá đáng.
Tôi lạnh giọng đáp:
“Tiền tiêu hết rồi.”
Lúc còn sống, ba tôi là bác sĩ ở trạm y tế thị trấn.
Sau khi ông mất năm ngoái, tôi vốn có thể vào đó làm y tá thay ông.
Nhưng mẹ tôi lại khăng khăng để chị họ Trần Nguyệt đi thay, nói rằng ba mẹ chị ấy đều mất sớm, nếu không có công việc tốt thì khó lấy chồng.
Còn tôi thì bị để lại làm việc đồng áng ở nhà, rảnh rỗi mới lên núi đào ít thảo dược đem bán.
Số tiền đó tôi đã âm thầm dành dụm để chuẩn bị đóng học phí đại học, làm sao có thể đưa cho anh ta?
Phó Thu Dương nghe tôi nói hết tiền, sắc mặt lập tức khó coi, trừng mắt nhìn tôi.
Đúng lúc ấy, chị họ Trần Nguyệt đạp xe trở về, thấy chúng tôi thì dừng lại.
“Anh Thu Dương, anh đến rồi à? Đi nào, em chở anh một đoạn.”
Rõ ràng trước mặt cô ấy còn có hai người đang đứng, vậy mà cô ta như thể chỉ nhìn thấy mình Phó Thu Dương.
Chiếc xe đạp của cô ta là do mẹ tôi mua, dùng chính số tiền mà ba tôi để lại cho tôi đóng học phí đại học.
Mẹ tôi nói rằng:
“Đi làm thì phải có xe đạp, không thì đồng nghiệp sẽ coi thường.”
Việc nhà cũng không cho cô ta đụng tay, sợ làm thô tay, cầm kim tiêm sẽ không vững khi tiêm cho bệnh nhân ở trạm xá.
Cô ta lại thích chưng diện, tiền lương cả năm đều đổ vào quần áo và mỹ phẩm, chẳng đưa về nhà đồng nào.