Một ly sữa bò trắng trong thuần khiết, không một chút… à thì, chỉ có một chút xíu phụ gia thôi, anh còn muốn nếm ra vị gì nữa đây?
Lâm Hy Quang chẳng mấy mặn mà với kiểu đàn ông đòi hỏi cao thế này.
Cũng may hiện tại tâm trạng cô đang tốt, nên đặc biệt kiên nhẫn hơn đôi chút: “Ông xã, tối nay hai ta thật là tâm đầu ý hợp. Ly sữa này em vừa khéo cho thêm ba viên đường phèn, hương vị đặc biệt lắm, không tin anh uống thử xem?”
Dứt lời, cổ tay cô khẽ nâng, vành ly thủy tinh chạm nhẹ vào bờ môi mỏng của anh.
Tốt nhất là nên biết điều một chút.
Nếu không cô sẽ lạnh mặt mà đổ thẳng vào họng anh luôn đấy.
Sở Thiên Thư không khước từ ý tốt đưa tới tận miệng, anh phối hợp nhấp một ngụm nhỏ, đầu lưỡi l**m qua làn môi, đúng là có vị ngọt. Anh thấp giọng hỏi: “Đồng Đồng thích ăn ngọt lắm sao?”
“Em gái em từ nhỏ đã bị mất vị giác, lớn lên mới miễn cưỡng khôi phục được phần lớn, thói quen uống đồ gì cũng phải cho thêm ba viên đường so với người bình thường.” Lâm Hy Quang cứ ngỡ anh muốn tìm hiểu sở thích ăn uống của mình nên rất chân thành đáp: “Thế nên em cũng quen tay bỏ thêm ba viên đường rồi.”
Đôi đồng tử nhạt màu của Sở Thiên Thư nhìn chằm chằm vào biểu cảm thản nhiên của cô, dường như đã tin lời.
Lâm Hy Quang lập tức nở một nụ cười đầy thiện chí, định tiếp tục đút cho anh uống. Nhưng vì chênh lệch chiều cao, khi ngẩng đầu giơ tay, đường nét chiếc cổ trắng ngần của cô kéo ra một đường cong cực kỳ thanh mảnh trong ánh sáng mờ ảo. Sự mềm mại ấy khiến sự tập trung của Sở Thiên Thư không thể đặt vào ly sữa được nữa.
Thay vào đó, anh đột ngột bị cô thu hút. Ánh mắt anh hạ xuống, từ vùng da cổ trượt dài xuống phía dưới, rồi hai ngón tay thon dài lạ thường chậm rãi khêu mở hai vạt áo choàng tắm của cô.
Theo động tác đó, dải lụa thắt ngang eo buông lơi, rơi xuống đất.
Lâm Hy Quang nghiêng mặt, định mượn thế để kéo giãn khoảng cách trong gang tấc.
Sở Thiên Thư cúi đầu, cọ ngược từ vùng da vai cổ lên đến vành tai. Cảm nhận được cô khẽ rùng mình co rụt lại, sống mũi cao thẳng của anh lún nhẹ vào gò má cô, tiếng th* d*c nặng nề mà dịu dàng càng lúc càng rõ rệt, như muốn tước đoạt cả hơi thở yếu ớt của cô:
“Đồng Đồng, em căng thẳng quá đấy.”
Làm gì có!
Lâm Hy Quang tự nhủ cùng lắm mình chỉ hơi váng đầu, chưa kịp phản ứng nên mới tựa vào lồng ngực rộng lớn của anh. Lông mi cô chớp chớp, gần như lướt nhẹ qua những thớ cơ bắp rõ rệt kia.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy Sở Thiên Thư khẽ cười một tiếng: “Còn biết nũng nịu hơn cả mèo con.”
Anh còn biết cắn người hơn cả chó điên ấy chứ, Lâm Hy Quang định bụng nói thế nhưng môi lưỡi lại chẳng còn chút sức lực nào.
Vài giây sau.
Sở Thiên Thư thăm dò sự mềm mại bên trong một lát, thời gian tăm tối của màn đêm như bị kéo dài vô tận, cho đến khi anh giữ đúng phong độ quý ông mà lặng lẽ rời đi.
Ánh đèn chiếu lên những ngón tay mạnh mẽ mà linh hoạt kia, trên bề mặt phủ một lớp nước bóng loáng mới, đồng thời tỏa ra hương thơm nồng nàn thuộc về cô.
Lâm Hy Quang vẫn còn hơi thở gấp, phản ứng chậm nửa nhịp nhìn chằm chằm vào đó.
Trong lòng thầm nghĩ, không lẽ anh vẫn chưa qua thời kỳ thèm bú mớm mà định l**m sạch chỗ “nước đường” kia đấy chứ?
Sở Thiên Thư rũ mắt liếc nhìn cô, hành động hoang đường trái với gia huấn này đương nhiên anh sẽ không làm. Thậm chí, anh còn tâm lý nhặt dải lụa rơi dưới đất lên, vắt hờ hững trở lại eo cô nhưng không thắt nút.
“Anh…” Lâm Hy Quang khôi phục được ba phần lý trí, nắm chặt ly thủy tinh vẫn còn vương hơi ấm từ cơ thể mình, không quên việc chính là cho anh uống sữa.
Sở Thiên Thư dùng giọng rất nhẹ hỏi: “Đồng Đồng muốn anh uống hết sao?”
Dù là giọng nói rất nhẹ nhưng đè nặng lên trái tim Lâm Hy Quang lại mang một áp lực khó tả.
Trong thoáng chốc, cô thậm chí còn nghi ngờ có phải anh đã nếm ra vị gì khác rồi không?
Hàng mi hơi rủ xuống che giấu cảm xúc, cô hơi căng thẳng và chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt Sở Thiên Thư. Sau một hơi thở sâu, cô mới mở lời: “Em đặc biệt chuẩn bị cho anh mà, không uống hết… sẽ ảnh hưởng đấy.”
Nghĩ ngợi một chút.
Giọng nói đang th* d*c dần trở nên bình tĩnh và khẳng định: “Ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng.”
Sở Thiên Thư cười: “Cái thuyết này ở đâu ra thế?”
“Ở Cảng Đảo của em đấy.” Lâm Hy Quang ngẩng đầu, cố ý rướn người về phía trước chạm vào chiếc cằm góc cạnh của anh: “Anh mà không uống là em đổ đi đấy.”
Lời này nói ra mềm nhũn, dường như chẳng có chút uy h**p nào.
Ấy vậy mà Sở Thiên Thư lại rất hưởng thụ tính khí bất chợt này, liền phối hợp cúi đầu, thuận theo sức lực nơi cổ tay cô mà chạm vào vành ly, bờ môi nhếch lên độ cong đẹp đẽ ngậm lấy, từng chút một uống cạn ly sữa sắp nguội lạnh.
Cả quá trình diễn ra rất chậm, trong căn phòng yên tĩnh, có thể nghe rõ tiếng nuốt của anh.
Theo yết hầu lên xuống phập phồng.
Đã uống hết thật rồi.
Cho đến khi đáy cốc hoàn toàn trống trơn, trái tim đang treo lơ lửng của Lâm Hy Quang mới coi như bình ổn trở lại. Cô nghiêng đầu, ngước mắt nhìn một giọt sữa vương trên môi anh sắp rơi, đầu ngón tay bỗng thấy ngứa ngáy lạ thường, lại nói: “Vị cũng được chứ?”
Bản tính cô vốn rất hay thù dai, đem đúng lời ban ngày trả lại cho Sở Thiên Thư.
Yết hầu Sở Thiên Thư trong bóng tối khẽ chuyển động một cách khả nghi.
Lâm Hy Quang chờ câu trả lời, ánh mắt vẫn công khai nhìn chằm chằm vào giọt sữa kia. Bất chợt, thấy anh thản nhiên l**m giọt sữa vào trong môi, sống lưng cô lập tức căng cứng, một cảm giác nguy hiểm vô hình không rõ tên nhanh chóng bao trùm lấy vùng gáy mảnh mai.
Là hai ngón tay thon dài của Sở Thiên Thư khẽ chạm nhẹ vào da thịt cô:
“Đồng Đồng, nằm sấp xuống giường đi.”
…
…
Sở Thiên Thư sao vẫn chưa ngủ nhỉ?
Không lẽ nào, cô đã cho ba viên đường, còn thuận tay bỏ thêm một viên thuốc ngủ loại an thần mạnh nữa mà.
Ngoài tác dụng hỗ trợ giấc ngủ thì không hề có bất kỳ tác dụng phụ nào khác.
Chẳng lẽ hết hạn rồi?
Lâm Hy Quang bất lực, vùi trán vào chiếc gối rộng mềm mại. Áo choàng tắm đã bị cuộn rúm ró trên lưng, hõm eo thon thả khiến người ta muốn nâng niu lộ ra hoàn toàn trong không khí. Nhiệt độ trong phòng vừa phải, không đến mức làm làn da cô thấy lạnh.
Tuy nhiên, lúc này điều khiến cô cảm thấy bị giày vò nhất.
Chính là Sở Thiên Thư.
Nếu là một tháng trước, khi Lâm Hy Quang nhìn thấy Nhật báo Hoa Kinh đồn thổi đủ loại tin thất thiệt về hai người, cô có nằm mơ cũng không ngờ tới có ngày mình lại thực sự chung giường với vị thiên chi kiêu tử danh tiếng lẫy lừng vùng Giang Nam này, làm những việc còn táo bạo hơn cả tiêu đề báo chí.
Lưng đối diện với không khí, cô không tự chủ được mà rùng mình một lát.
Lại đổi thành nằm ngửa trên gối, cô bắt đầu cúi đầu, lông mi rủ xuống trên đôi gò má nóng hổi tạo thành một bóng hình cực kỳ xinh đẹp. Tầm mắt cũng theo đó dời xuống, chạm vào cánh tay rắn chắc của Sở Thiên Thư, cùng với những đường nét cơ bắp đầy sức mạnh trên tấm lưng đang phập phồng trong bóng tối.
Có lẽ vì nhìn quá lâu, cổ họng Lâm Hy Quang khô khốc, thần trí hoảng hốt cảm thấy trái tim cũng đập theo nhịp độ ấy.
Dường như theo bản năng bị hàm răng của ai đó tóm lấy!
“Dừng lại… tạm dừng một chút…”
“Sở Thiên Thư!”
Sở Thiên Thư không hề để ý đến tiếng gọi dừng yếu ớt của cô. So với việc cô quá cảnh giác với quan hệ vợ chồng, vẫn chưa thể hoàn toàn thích nghi với trải nghiệm này, không biết là nước mắt hay mồ hôi rịn ra từ da thịt, cứ thế không tiền đồ mà rơi xuống gối.
Anh hoàn toàn tận hưởng trải nghiệm tuyệt diệu này.
Cho đến khi sắc đêm bên ngoài càng lúc càng đậm, tiếng đồng hồ tích tắc vang lên, đã trôi qua nửa tiếng đồng hồ.
Đường nét cơ thể Lâm Hy Quang lún sâu trong chăn gối cực kỳ yên tĩnh, một phút trước đó, cô gần như thét lên một tiếng rồi hoàn toàn mềm nhũn ra, run rẩy không thành tiếng như đang khóc.
Lòng bàn tay Sở Thiên Thư chạm nhẹ vào gò má cô, giọng nói trầm khàn mà êm tai: “Đồng Đồng, nước mắt rơi nhiều quá, khóc lem hết cả mặt rồi.”
Kinh nghiệm của Lâm Hy Quang trong chuyện này hoàn toàn bắt nguồn từ anh, căn bản không phải là đối thủ, càng đừng nói đến việc chống đỡ được những đợt tấn công mãnh liệt như thế. Cảm giác không giống lần trước chút nào…
Sở Thiên Thư sau khi uống thuốc ngủ mạnh, còn biết “l**m” hơn cả tối qua!
Nếu không phải ly sữa là do chính tay cô rót, thuốc và đường cũng chính tay cô bỏ vào.
Trong suốt quá trình không qua tay người thứ hai.
Thì Lâm Hy Quang đã không nhịn được mà nghi ngờ liệu tác dụng của loại thuốc đó có phải là một loại công dụng khác hay không.
Cô không thể nói rõ cảm giác đó là thoải mái đến mức hồn siêu phách lạc, hay là không thoải mái đến mức sắp có phản ứng bài xích với sự tiếp cận của anh. Tầm mắt dưới hàng mi lặng lẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ đứng, trong lòng không phục nghĩ thầm thể lực của anh đúng là vượt xa người thường, miệng lại giả vờ quan tâm hỏi: “Anh có muốn uống sữa nữa không?”
“Em đi rót cho anh ly khác nhé.” Lần này cô sẽ bỏ mười viên thuốc ngủ!!!
Không, bỏ nguyên cả lọ luôn cho rồi…
Nói nhảm thôi.
Cô chưa muốn trở thành góa phụ mới cưới đâu.
Lúc này, Sở Thiên Thư rũ mắt thấy cô mệt đến mức không bò dậy nổi mà vẫn còn nghĩ đến việc anh khát nước, xem ra là không trách tội hành vi mất chừng mực tối nay của anh, thế là thần sắc trở nên ôn nhu hẳn: “Không cần đâu, anh hơi buồn ngủ rồi.”
Lời này nào có khác gì một loại thuốc đặc trị, có tác dụng hưng phấn cực mạnh.
Đôi mắt Lâm Hy Quang tức khắc bừng sáng hy vọng, đầu ngón tay khẽ cuộn lại, vất vả lắm mới nắm được xương cổ tay anh: “Vậy chúng ta ngủ sớm đi, tối nay anh cũng…”
Cô dường như khó mở lời, thốt ra mấy chữ yếu ớt như sợi bún: “Vất vả hầu hạ em nửa ngày rồi.”
Lần sau, không có lần sau đâu.
Lâm Hy Quang cũng chỉ khách sáo với anh ngoài mặt thôi, sau tối nay, tuyệt đối sẽ không để chuyện tương tự xảy ra nữa.
Tuy nhiên, Sở Thiên Thư dường như rất tận hưởng trải nghiệm tuyệt diệu mà cô mang lại, không hề thấy vất vả. Thân hình cao lớn nằm xuống bên cạnh cô, khoảng cách rất gần, hình bóng trong bóng tối căn phòng giống như một ngọn núi cao mờ ảo, khiến Lâm Hy Quang nảy sinh cảm giác an toàn một cách lạ lùng.
Có lẽ là vì đã có sự thân mật chăng.
Trong lòng nghĩ vậy, cơ thể cứng nhắc cũng dần thả lỏng.
Chẳng biết có phải tác dụng của thuốc ngủ cuối cùng cũng chậm chạp tìm đến hay không, vừa nằm xuống chưa đầy chốc lát, nhịp thở của Sở Thiên Thư đã ổn định, ung dung chìm vào giấc ngủ sâu.
Một giây, mười giây, hai mươi giây trôi qua.
Lúc này Lâm Hy Quang mới chống tay ngồi dậy, trước tiên động tác rất nhẹ quấn lại chiếc áo choàng tắm bên gối vào người, nhưng tầm mắt vẫn luôn đặt trên người Sở Thiên Thư. Hàng mi sắc sảo của anh đã nhắm nghiền không động đậy, gương mặt trầm tĩnh. Lại gần quan sát kỹ, cô bỗng phát hiện ra…
Sở Thiên Thư thật thú vị.
Khi ngủ, khóe miệng anh lại hơi nhếch lên, không rõ lắm, nhưng nhờ khả năng quan sát kinh người của Lâm Hy Quang, cô không nhịn được mà đưa đầu ngón tay ra chọc nhẹ một cái.
Thậm chí còn nảy ra một ý nghĩ không hợp thời điểm: