12.
Khi trở về Đông Cung, ta để lại một phong thư cho Thái tử, viết rằng ta muốn đến hành cung nghỉ ngơi bảy ngày.
Chàng đọc thư ắt hẳn cũng đoán được… hiện giờ ta không biết nên đối mặt với chàng thế nào, chỉ muốn yên tĩnh một mình để lòng lắng xuống đôi phần.
Bảy ngày sau.
Vào ban đêm, lúc ta đang cầm đèn quay về phòng thì bất ngờ bị một đôi tay ôm lấy, ghì vào lòng.
Giọng nói khàn khàn chất chứa bao nỗi nhung nhớ vang lên:
“Vãn Huỳnh… Vi phu nhớ nàng quá…”
Trong lòng ta dâng lên một trận áy náy, sống mũi cay xè:
“Phu quân… ta xin lỗi…”
Thái tử lại tự trách mình:
“Đêm đó… là do vi phu sai, vi phu để nàng đến Trích Tinh Các một mình mới dẫn đến đại họa.”
“Vi phu không trách nàng, nàng cũng đừng tự trách.”
Chàng càng tự trách, ta càng thấy hổ thẹn:
“Chàng thật sự… không giận thiếp sao?”
“Không giận.”
Thái tử dừng lại một chút rồi đổi giọng:
“Vi phu định… nhường ngôi Thái tử cho Cửu Yến.”
“Vi phu chỉ cần có nàng.”
“Nàng có nguyện cùng vi phu… bỏ trốn không?”
“Bỏ trốn?”
Ta lắc đầu, khẽ nói:
“Phu quân, phụ mẫu ta thương yêu thương ta hết mực, ta là nữ nhi độc nhất trong nhà.”
“Nếu ta bỏ trốn cùng chàng, phụ mẫu ta sẽ đau lòng đến nhường nào?”
“Ta không thể vì tư tình của mình mà bỏ rơi đấng sinh thành.”
“Huống hồ là Thái tử, chàng càng nên vì thiên hạ mà cống hiến.”
“Không thể chỉ vì ái tình mà đánh đổi tất cả.”
Thái tử khựng lại một lát, sau đó dịu dàng xoa mặt ta:
“Nàng nói đúng, vi phu suy nghĩ chưa chu toàn.”
“Nàng được nuông chiều từ bé, nếu theo vi phu lưu lạc nhân gian sẽ vất vả lắm…”
“Vi phu không nỡ để nàng chịu khổ, dù chỉ một chút cũng không được.”
Chàng dừng lại, giọng chậm rãi:
“Còn ngôi vị Thái tử, nếu vi phu không làm thì Cửu Yến vẫn có thể lên thay.”
“Nhưng nếu vi phu mang nàng trốn đi, e sẽ phụ sự kỳ vọng của phụ hoàng và mẫu hậu…”
Cuối cùng, Thái tử cũng từ bỏ ý định bỏ trốn cùng ta.
Chàng nhìn ta, ngữ khí kiên quyết:
“Vãn Huỳnh, dù có ra sao, vi phu cũng tuyệt đối không nhường nàng cho Cửu Yến.”
“Nàng hãy quên cái đêm ở Trích Tinh Các đi, được không?”
Người phu quân này thật sự bao dung đến nỗi khiến người ta đau lòng.
Có một người như chàng bên cạnh, ta còn mong gì hơn nữa?
Ta khẽ gật đầu:
“Ừ, chúng ta… quên hết đi.”
Chàng bế ta lên, nhẹ nhàng đặt xuống giường.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động.
Ta quay đầu nhìn ra, chỉ thấy Yến vương đang đứng lặng trong bóng đêm.
Nhìn vẻ mặt ảm đạm và vết thương trên người, có lẽ hắn đã nghe hết những lời thủ thỉ giữa ta và Thái tử.
Muôn vạn lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, cuối cùng… Yến vương chẳng nói một câu nào.
Những uất ức, không cam lòng - hắn đều nén lại, nuốt vào tim.
“Nương tử, chuyên tâm nào…”
Thái tử kéo sự chú ý của ta về, rõ ràng chàng biết Yến vương đang đứng ngoài cửa sổ.
Chàng cố tình tuyên bố chủ quyền.
Tấm rèm buông xuống, che đi bóng dáng hai người chúng ta.
Ngoài kia, gió đêm khẽ thổi qua, từng cánh hải đường rụng đầy mặt đất.
Yến vương đem chiếc cầm hải đường đang cầm trên thay cất vào ngực, lặng lẽ quay lưng rời đi.
13.
Ngày hôm sau.
Ta theo phu quân hồi cung.
Nhưng trên đường về, đoàn xe bất ngờ gặp mai phục.
Đám thích khách rõ ràng nhắm vào Thái tử.
May thay, Thái tử đã chuẩn bị chu đáo, chàng mang theo một đội thị vệ cùng một đội ám vệ, chống lại bọn thích khách không phải vấn đề.
Thế nhưng vở kịch lớn vẫn còn ở phía sau.
Từ trong rừng bất chợt vang lên một khúc cầm.
Tiếng cầm như có thể xuyên thấu linh hồn, ta ngồi trong xe ngựa mà cũng đau đầu từng cơn.
Thị vệ kinh hãi la lên:
“Là Cầm điểu!”
Cầm điểu là linh sủng của vị cầm sư đệ nhất giang hồ, dây cầm của hắn được dệt từ tơ do chính Cầm điểu nhả ra.
Chỉ cần cầm sư ngồi ở xa mười dặm gảy cầm, Cầm điểu sẽ bay tới gần mục tiêu, lượn vòng trên đầu người đó.
Âm thanh của cầm sẽ hòa cùng tiếng hót của Cầm điểu, tạo thành sát chiêu vô hình, giết người trong thầm lặng.
Dù là cao thủ có nội lực thâm hậu cũng chưa chắc chống đỡ nổi, huống hồ là ta - một người không có chút nội lực nào.
Đầu ta như muốn vỡ tung, đau đớn khiến sắc mặt ngày càng trắng bệch.
Thái tử có nội lực nên còn gắng cầm cự được một lúc, nhưng nếu cứ tiếp tục thế này, e là ta sẽ chết vì đầu nổ tung trước khi viện binh đến.
“Vãn Huỳnh, bọn chúng nhằm vào vi phu. Vi phu sẽ dẫn Cầm điểu rời khỏi đây!”
Dứt lời, Thái tử mở tung rèm xe, phi thân lên ngựa, quát lớn:
“Người đâu! Hộ tống Thái tử phi hồi cung! Tuyệt đối không được để nàng bị thương!”
“Tuân lệnh! Thuộc hạ thề sống chết bảo vệ Thái tử phi!”
Đội thị vệ lập tức chia thành hai nhóm:
Một nhóm bảo vệ Thái tử rút lui, một nhóm hộ tống ta hồi cung.
Đội ám vệ ẩn trong rừng lao vào giao chiến với thích khách.