Tiểu Lục nói xong thì phẩy cánh bay đi.
Hoàng đế và Hoàng hậu vẫn không thể tin rằng Yến vương đã chết.
Hoàng hậu ngày ngày ăn chay niệm Phật, cầu phúc cho Yến vương.
Ta đến thăm, thấy bà đang quỳ trước Phật, lẩm nhẩm cầu nguyện:
“Cầu trời thương xót, phù hộ cho Yến nhi còn sống.”
“Chỉ cần nó còn sống, dù nó muốn gì thì mẫu thân này cũng thỏa mãn nó.”
Hoàng đế cũng tăng thêm nhân thủ, tiếp tục tìm kiếm tung tích của Yến vương, dặn rằng:
“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”
Thế lực đứng sau âm mưu ám sát Thái tử cũng đã bị tóm gọn toàn bộ, nhưng mọi chuyện còn phức tạp hơn tưởng tượng rất nhiều.
Kẻ chủ mưu đến từ Yên quốc.
Hoàng đế Yên quốc đang mắc bệnh nặng, hiện vẫn chưa tra ra rốt cuộc là ai sai khiến.
Cầm sư đã bị xử trảm, Cầm điểu cũng bị bắt sống.
Nói đến Cầm điểu, nó vốn bị nhốt trong lồng sắt.
Nhưng vào một ngày nọ, nó đột nhiên đập đầu vào thành lồng, phát ra những tiếng kêu ai oán.
Ta và Thái tử đúng lúc đi ngang qua, bèn lại gần xem thử.
Nào ngờ, Cầm điểu lại mở miệng nói chuyện.
Là giọng của một nữ nhân:
“Xin các người hãy thả ta ra…”
“Muội muội ta đang bệnh nặng, ta phải cứu muội ấy…”
Cầm điểu biết nói tiếng người?!
Chẳng lẽ là hồn ma chết oan nhập vào thân nó để hoàn thành di nguyện?
Ta hỏi:
“Ngươi là ai? Có oan khuất gì cứ nói rõ ra.”
Cầm điểu lên tiếng:
“Ta tên Niên Tố Tuyết, vốn là một nữ cầm sư của Yên quốc.”
“Ba năm trước, Hoàng hậu đang thị tẩm thì gọi ta vào cung gảy cầm mua vui.”
“Muội muội ta - Niên Phính Yên từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh, hai tỷ muội chúng ta nương tựa nhau mà sống.”
“Ta vốn muốn vào cung kiếm chút ngân lượng về chữa bệnh cho muội ấy.”
“Không ngờ đang gảy cầm thì dây cầm đột nhiên đứt đoạn.”
“Hoàng đế gật mình, sợ đến bất lực, liền hạ lệnh lột da ta, đem làm cầm da người để trút giận.”
Yên quốc và Trạch quốc vốn là hai nước láng giềng.
Vài hôm trước, Hoàng đế Yên quốc đã băng hà.
Hoàng hậu mang con nhỏ đăng cơ, lấy danh nghĩa Thái hậu để nhiếp chính.
Cầm điểu nói tiếp:
“Dây cầm đứt không phải chuyện ngẫu nhiên, tất cả là do Thái hậu cố ý ra lệnh cho người khác cắt trước một nửa, dụ ta vào bẫy.”
“Mục đích là để khiến Hoàng đế sợ đến bất lực, hậu cung chỉ còn lại mỗi nhi tử của bà ta.”
“Cái chết của ta, trở thành bàn đạp đưa bà ta lên ngôi Thái hậu!
“Ta không cam tâm!”
“Ba năm nay, hồn phách ta không chịu tan biến.”
“Muội muội ta quá đau lòng, thân thể ngày một suy nhược nhưng vẫn kiên quyết luyện cầm báo thù cho ta.”
“Đầu ngón tay nàng đầy máu, ban ngày luyện cầm, ban đêm thổ huyết.”
“Chỉ một thân một mình, làm sao có thể chống lại cả Thái hậu?”
“Ta không nỡ để nàng chết vì ta…”
“Xin các người hãy thả ta ra, để ta đi giúp muội muội báo thù.”
“Đại ân đại đức của các người, ta nhất định sẽ lấy suối tiên đền đáp!”
Nữ cầm sư này đã chết từ ba năm trước, vậy thì… nàng không phải là kẻ đã ám sát Thái tử.
Ta và Thái tử nhìn nhau, lặng lẽ gật đầu rồi quyết định thành toàn cho nàng.
Thứ chúng ta thả đi không phải là Cầm điểu mà là oan hồn đang trú ngụ trong thân xác nó.
Ta mở chiếc lồng sắt, tự tay giải thoát cho nó:
“Đi đi. Đi tìm muội muội ngươi, báo thù đi!”
“Nếu thật sự muốn báo đáp chúng ta, vậy thì nhờ ngươi tiện đường tra giúp hung thủ đứng sau vụ ám sát Thái tử ở Yên quốc, rồi quay lại báo tin.”
“Biết đâu đến lúc ấy, ta và Thái tử có thể giúp muội ngươi một tay.”
“Được! Ta tuyệt đối không phụ lòng mong đợi của các người!”
Cầm điểu tung cánh bay lên bầu trời cao, lượn vòng trên đầu ta và Thái tử, đôi mắt ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc.
Cuộc báo thù của Cầm điểu, đó lại là một câu chuyện khác…
Ba tháng sau.
Một hôm ta khi ta đang trang đảm, mở ngăn kéo ra mới phát hiện chiếc trâm cài hình hoa hải đường đã biến mất.
Ta lục tung khắp Đông cung nhưng vẫn không tìm được.
Tối đó, Thái tử hẹn ta đến gặp tại Trích Tinh Các.
Khi ta đẩy cửa bước vào thì nhìn thấy Thái tử đang đứng trước cửa sổ, gió đêm lồng lộng thổi bay vạt áo, ánh trăng đổ xuống mờ mờ.
Cảnh tượng ấy, giống hệt một đêm nào đó…
Tim ta run lên.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ta cứ ngỡ người đứng đó là Yến vương.
Ta bước tới gần, người ấy quay đầu lại.
Trong tay chàng là chiếc trâm cài hải đường quen thuộc.
Chàng tiến lên một bước, cài trâm vào mái tóc ta rồi cúi đầu khẽ nói:
“Vãn Huỳnh, bản vương… cuối cùng cũng đợi được ngày tự tay cài trâm hải đường cho nàng…”
16.
Ta vô cùng mừng rỡ:
“Yến vương điện hạ… ngươi chưa chết?”
Tiểu Lục bay ngang qua bậu cửa sổ:
“Là ta cứu hắn đấy. Ta đã ngậm linh thảo giải độc cho hắn.”