9Ngày Rằm tháng này, thiệp mời của Thẩm Ngọc Hàm được gửi đến Tô phủ.Nàng ta chỉ đích danh mời ta và tỷ tỷ ruột cùng đi dự yến tiệc mùa xuân.
Lão già họ Tô nhận lấy thiệp từ tay tiểu đồng, kích động đến mức tay run lên.Những bữa tiệc như thế này bình thường chỉ mời tiểu thư quyền quý trong kinh thành.Với thân phận của Tô gia, đến cổng phủ công chúa còn chẳng ngửi được, thế mà bây giờ công chúa lại đích thân gửi thiệp mời đến tận cửa…
Ông ta càng nghĩ càng đắc ý, lâng lâng đến nỗi chẳng biết mình là ai nữa.
Ta chỉ còn cách dội cho ông ta gáo nước lạnh.
“Ta không đi.Cứ nói là ta bệnh không dậy được.”
Tô gia có từng ấy nữ nhi mà chỉ mời đúng ta với tỷ tỷ ruột, điều này rõ ràng không bình thường chút nào.
Nhưng lão già họ Tô lại lập tức nổi điên, mắng um sùm:
“Bệnh cái đầu ngươi ấy!Ngươi có sắp c.h.ế.t cũng phải bò tới đó cho ta!”
“Ngươi biết công chúa Ngọc Hàm là ai không?Nàng ta là tỷ tỷ ruột Hoàng thượng đấy!Là người mà Hoàng thượng tin tưởng nhất!”
“Ngươi tưởng đây chỉ là một buổi tiệc xuân bình thường à?Ta nghe nói buổi tiệc này là do Hoàng thượng đích thân giám sát tổ chức, mục đích là để tuyên bố cho thiên hạ biết: công chúa Ngọc Hàm đã trở lại…”
“Ngươi đừng có mà được mặt rồi còn kênh kiệu, để người ta tức giận lôi cả Tô gia xuống nước!”
Lão già lảm nhảm cả một tràng không dứt.
Cuối cùng lại chốt một câu: nếu ngươi không chịu đi, ta sẽ trói ngươi lại lôi đi cho bằng được.
Được rồi.Ta đi!Ta đi là được chứ gì?
10Yến tiệc mùa xuân có rất nhiều tiểu thư quyền quý tham dự.Ta và tỷ tỷ chỉ được ngồi ở hàng cuối.
Dù như vậy, cũng không tránh khỏi ánh mắt khinh thường và lạnh nhạt từ những người khác.
Nhưng ta biết, đây chẳng qua chỉ là bắt đầu mà thôi.
Quả nhiên một lúc sau, Thẩm Ngọc Hàm ở vị trí chủ tọa bất ngờ nhìn về phía ta.
Nụ cười như có như không, nàng ta cất giọng:
“Yến tiệc mùa xuân tuy đã ba năm không tổ chức, nhưng quy củ thì không thể mất.Kế tiếp sẽ là tiết mục chính của chúng ta, lấy hoa làm đề, ngâm một câu thơ.”
Lời nàng ta vừa dứt, lập tức có các nha hoàn bưng từng chiếc hộp bước vào theo hàng.
Thẩm Ngọc Hàm đứng lên giải thích:
“Trong mỗi chiếc hộp đều đặt một loại hoa khác nhau.Các vị lấy được hoa gì, thì phải làm một câu thơ với loài hoa đó làm đề tài.”
Những tiểu thư được mời đến phần lớn đều có chút danh tiếng về tài năng văn chương.
Nghe vậy, ai nấy bình thản đưa tay vào hộp.
Thời gian cứ thế trôi đi từng giây…
Chẳng mấy chốc, nha hoàn đã đi đến trước mặt ta và tỷ tỷ.
Tỷ tỷ lau mồ hôi trên trán, lấy ra được một cành sơn trà.
Dù có căng thẳng, nhưng cuối cùng vẫn gắng gượng làm ra được một câu thơ đúng thời gian quy định.
Giờ chỉ còn mình ta chưa rút.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.
Ta chỉ đành đưa tay vào hộp.
Rõ ràng khi nãy tỷ tỷ còn thì thầm rằng trong hộp có rất nhiều hoa.
Thế mà đầu ngón tay ta lại chỉ chạm được vào một cành duy nhất.
Ta từ từ rút nó ra…
Ngay lập tức, sắc mặt của mọi người đều thay đổi.
Thẩm Ngọc Hàm thậm chí còn bật dậy, tức giận mắng nha hoàn đang cầm hộp:
“Các ngươi làm gì vậy hả?Ai cho phép các ngươi bỏ cành bạch mai vào hộp?Không biết chữ ‘Mai’ phạm húy tên của tiên hoàng hậu sao?”
Nha hoàn hoảng loạn quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu:
“Nô tỳ đáng chết, là nô tỳ không kiểm tra kỹ…nô tỳ đáng chết…”
Giữa một đống hỗn loạn, giọng hệ thống vang lên đầy khó nói:
【Giờ ta tin chắc nàng ta cố tình nhắm vào ngươi rồi.】
【Trong nguyên tác tuy không nhắc nhiều về tiểu hoàng đế, nhưng có đề cập đến một “bạch nguyệt quang” c.h.ế.t sớm trong lòng hắn, tên có chữ ‘Mai’.】
【Trước đây có người từng làm một bài thơ ngợi ca hoa mai, tiểu hoàng đế thấy không vừa mắt, lập tức kết tội “làm nhục tiên hoàng hậu”, rồi đánh c.h.ế.t người đó bằng gậy…】
Rõ ràng, các tiểu thư ở đây đều nhớ rất rõ chuyện ấy.
Một chiêu mượn d.a.o g.i.ế.c người, đúng là hiểm độc!
Ta nhìn về phía Thẩm Ngọc Hàm ở không xa.
Dù thế nào đi nữa, nàng ta đã cố tình để ta rút được cành bạch mai này, thì chắc chắn sẽ tìm mọi cách đưa chuyện này đến tai hoàng đế.
Nếu ta làm thơ không ra gì, e rằng cũng khó mà giữ được mạng, đúng không?
11“Tô tứ tiểu thư, tiệc xuân vốn mang ý nghĩa cầu phúc.Theo quy củ do người xưa truyền lại, không thể rút lại lần nữa, nếu không lời cầu phúc sẽ không linh nghiệm.”
“Đám nha hoàn này ta nhất định sẽ trừng phạt nghiêm khắc, nhưng hiện tại, mời tiểu thư làm một câu thơ đi.”
“Ngâm vật mà không nêu tên, ta tin tiểu thư nhất định có thể làm được.”
Thẩm Ngọc Hàm nhìn ta, thong thả nói.
Ta khẽ thở dài trong lòng.
Nàng ta mãi mãi cũng sẽ không biết, tuy ta ở thế giới này chưa từng đọc nhiều sách vở, nhưng ở thế kỷ 21, ai mà chưa từng học thuộc thơ Đường, thơ Tống chứ?
Nàng ta tưởng rằng như vậy là làm khó ta.
Thật ra, đây hoàn toàn là câu hỏi tặng điểm.
Chỉ cần tiểu hoàng đế đừng quá soi mói là được…