4.
Sau khi đốt hôn thư trước mặt mọi người, ta xoay người lao vào màn tuyết trắng, một mình đến Vệ gia để từ hôn.
Chuyện xảy ra hôm ấy trong yến tiệc nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Những năm ở Kiều phủ, ta chẳng còn gì để bận lòng hay lưu luyến.
Khi ta mười lăm tuổi được đưa về Kiều phủ, trong tay chỉ có cây trâm ngọc mẹ nhét cho trước lúc lâm chung và cuốn y thư bà tự tay viết.
Ta cẩn thận giữ gìn chúng suốt bao năm, cùng với số bạc ít ỏi chắt chiu được.
Khi ta vừa chuẩn bị thuê xe ngựa để rời đi, lại bị Kiều Yên chặn trong sân.
Nàng đá mạnh vào chân què của ta, khiến ta ngã nhào xuống đất, rồi cướp lấy bọc hành lý trên tay ta.
"Sao? Ngươi cũng biết mình làm bẽ mặt Kiều phủ nên định lén lút bỏ đi à?"
Ta cố gắng đứng lên, lại bị nàng đạp ngã lần nữa.
"Ngươi muốn đi thì cứ đi, nhưng ta lại thấy ngươi tay chân không sạch sẽ, ăn cắp đồ của Kiều phủ đấy!"
Nàng giật phăng bọc đồ của ta, rũ hết mọi thứ bên trong xuống đất, mặc cho tuyết phủ trắng, gió lạnh gào thét.
Cây trâm rơi xuống đất, ta vội đưa tay nhặt lại.
Nào ngờ Kiều Yên đã giẫm mạnh lên đó, khiến châu ngọc trên trâm vỡ tan.
Ta cuống cuồng ôm lấy mảnh trâm vỡ trong lòng bàn tay, nhưng bên tai lại vang lên âm thanh rách toạc.
Cuốn y thư duy nhất mẹ để lại cho ta đã bị nàng xé nát, từng mảnh giấy bay lả tả như tuyết rơi, phủ lên mái tóc ta.
Hai món đồ duy nhất mẹ để lại cho ta, giờ đây đều bị nàng hủy hoại.
Kiều Yên cười nhạo, giọng nói đầy khinh miệt:"Một kẻ què quặt, ngay cả bản thân cũng không chữa nổi, lại bày đặt học đòi đọc y thư. Giống hệt mẹ ngươi, vô dụng không chịu nổi."
Ta tức giận đến đỏ mắt, toàn thân run rẩy.
Trong cơn phẫn uất, ta không kiềm được mà lao thẳng vào người nàng, dùng một tay siết lấy cổ nàng.
Giây phút ấy, trong lòng ta thực sự nảy sinh ý nghĩ muốn giết chết nàng.
Nhưng tiếng bước chân trên tuyết phía sau bỗng vang lên.
Một bàn tay mạnh mẽ kéo tay ta lại, lực lớn đến mức khiến ta cảm thấy xương cốt như muốn gãy.
Người đó kéo ta ra khỏi Kiều Yên, tách hai chúng ta ra xa.
Khi ta quay đầu, chỉ thấy Vệ Tuân khoác áo choàng đen, đứng trong giá lạnh. Cơn gió buốt thổi qua, mang theo bông tuyết, như dựng lên một bức tường ngăn cách giữa ta và hắn.
Kiều Yên rơi xuống đất, bật khóc nức nở.
Ta không ngoảnh đầu, bước ngang qua hai người họ, như gió lướt qua cành khô.
Máu từ cây trâm vỡ rỉ xuống, từng giọt đỏ thẫm rơi trên nền tuyết trắng, tựa những đóa mai đỏ tàn úa trong gió lạnh.
Chân ta, dù đã được chăm sóc nhiều năm, mỗi khi bước đi vẫn khập khiễng không đều.
Mỗi lần ra phố, luôn có đám trẻ con chạy theo, bắt chước dáng đi của ta, dẫn đến những tràng cười chế giễu của mọi người xung quanh.
Lúc đầu, Vệ Tuân còn lên tiếng quát mắng thay ta.
Nhưng về sau, hắn dần ít khi xuất hiện bên cạnh ta, gần như không cùng ta sánh bước thêm lần nào.
Ta hiểu rõ, hắn cảm thấy ta làm hắn mất mặt.
Nhưng từ hôm nay trở đi, bầu trời cao rộng, mặc cho chim chóc tung cánh bay xa.
Kinh thành này, đối với ta, chỉ là một miền ký ức bị ta vứt bỏ lại phía sau.
Dẫu đôi chân ta có tật, ta vẫn đủ sức bước đến những núi cao biển rộng, nơi chân trời xa hơn mà ta hằng khao khát.
5.
Vệ Tuân tự nhốt mình trong phòng, tâm trí ngổn ngang không yên.
Hắn không hiểu, rõ ràng lần đến Kiều phủ này, trong lòng hắn vẫn hy vọng Kiều Chi sẽ hồi tâm chuyển ý, nhưng mọi chuyện lại như càng tồi tệ hơn.
Khi Kiều Chi rời đi, hắn đã nhìn thấy những vệt máu đỏ thẫm trên nền tuyết trắng xóa.
Một cảm giác đau nhói lặng lẽ lan ra từ lồng ngực hắn.
Nhưng rồi sao chứ? Vệ gia công tử, từ trước đến nay, luôn phải duy trì tự tôn và kiêu hãnh.
Kiều Chi chẳng qua chỉ đang giận dỗi hắn mà thôi.
Không quá hai ngày, nàng nhất định sẽ quay về, nài nỉ hắn lần nữa.
Suốt năm năm qua, nàng đã yêu thích hắn đến nhường nào.
Làm sao có thể thay đổi chỉ sau một đêm?
Vệ Tuân không tin trên đời lại có chuyện như vậy.
Kiều Chi chẳng qua chỉ là một cô nương cô độc, không nơi nương tựa, nàng không thể nào không dựa vào hắn mà sống.
Nghĩ đến đây, Vệ Tuân yên tâm nằm xuống.
Những năm qua, hắn thường xuyên bị đau đầu dữ dội. Kiều Chi từng làm rất nhiều vật nhỏ cho hắn, bên trong nhồi đầy các loại thảo dược an thần, mùi hương nhàn nhạt tỏa ra giúp hắn dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Hắn cầm lên chiếc khăn buộc trán nàng từng làm cho mình.
Dưới ánh nến mờ nhạt, chiếc khăn đã có chút cũ kỹ, mép vải hơi sờn, hương thảo dược cũng nhạt đi nhiều.
Đột nhiên, cơn đau đầu lại ùa đến.
Vệ Tuân nhíu mày, đưa tay xoa ấn đường, rồi đứng dậy đi đến lò hương thêm thuốc.
Khi mở nắp lò, hắn mới phát hiện hương liệu do Kiều Chi tự tay chế giờ chỉ còn sót lại một ít.
Hắn như một con thú bị nhốt trong lồng, không yên lòng mà đi qua đi lại trong phòng, tâm trạng rối bời.
Câu nói lỡ lời hôm ấy, chẳng ngờ lại bị Kiều Chi nghe thấy.
Giây phút ấy, Vệ Tuân mới nhận ra mình thật chẳng xứng với hai chữ "quân tử".