Ngay lúc ấy, hắn đột nhiên cắt cổ tay, máu tươi khó khăn lắm mới dưỡng lại được, vậy mà bây giờ toàn bộ tưới hết xuống gốc cây.
Một luồng sức mạnh đáng sợ bỗng nhiên từ dưới lòng đất bùng nổ, hắn khoái trá nhếch lên khóe môi, vạt áo tung bay đầy khí thế.
Khoan đã… hắn nói muốn vào thành Bình Sơn, nhưng giờ còn chưa bước vào thành... Hắn lừa ta!
Nguy rồi… Lần này nguy thật rồi...
Vì sao linh khí kia lại là màu tím đen đáng sợ như vậy? Những xúc tu méo mó, dữ tợn kia là thứ quái quỷ gì?
Rồi cả những đường vân kỳ dị đang lan rộng trên mặt hắn... Mái tóc vốn đen nhánh của hắn từ từ bạc trắng... Còn cặp sừng đang mọc ra giữa trán kia…
Khoảnh khắc sấm chớp vang trời ấy, ta rốt cuộc tỉnh ngộ!
Tóc trắng, mắt đỏ... chẳng phải là Phong Vu Hối sao!
Chính là đại phản diện Phong Vu Hối—kẻ dung hợp và thôn phệ tất cả quái vật trong Ma Uyên, phản diện tối thượng của thiên hạ!
Nguyên tác dành không ít bút mực để mô tả về thân thế của hắn, hắn là dị đoan từ trong Ma Uyên bò lên.
Nơi ấy ma khí đậm đặc như dòng nước độc, tu sĩ bình thường vừa bước chân vào sẽ lập tức tan xương nát thịt, càng đừng nói đến vô số hung vật thượng cổ hung tàn ẩn náu.
Thế mà hắn lại có thể nguyên vẹn bước ra khỏi đó, vừa tiến vào Ma vực liền thẳng tay giết vào Ma Tôn Thành, tự mình trở thành Ma Tôn đời mới!
Thân thế của hắn, người người đồn đoán, kẻ nói thế này, kẻ bảo thế kia, may mà trong nguyên tác phần kết đã nói rõ—Hắn chính là Thiên Ma đến từ ngoài cõi giới.
Nguồn ma khí cuồn cuộn không ngớt nơi Ma Uyên kia, căn nguyên đều là vì hắn.
Hắn ngủ say hàng vạn năm, chỉ chờ một ngày thức tỉnh, để tiếp quản thế giới này.
Lúc mới phá kén, hắn còn chưa mạnh, ngày ngày giãy giụa giữa ranh giới sống chết, bị yêu vật nơi Ma Uyên cắn xé, thê thảm đến cực điểm, có lúc nửa thân thể còn bị ăn sạch.
Thế nhưng hắn chỉ cần một ngày là đã cao thêm một tấc, từ kẻ yếu bị săn đuổi biến thành kẻ đi săn.
Hắn phản kích, thôn phệ, dung hợp không biết bao nhiêu hung vật cổ xưa trong Ma Uyên, thân thể hắn đến nay vẫn còn lưu lại tàn tích của những quái vật kia.
Có lẽ vì đã chịu đủ khổ sở trong Ma Uyên, hắn ra tay vô cùng tàn nhẫn, giết chóc một đường thẳng tiến lên ngôi Ma Tôn, kẻ nào không phục, đều bị hắn giết sạch.
Hắn lại sinh ra đã có linh trí, chỉ mất một thời gian ngắn đã khuất phục được đám ma tu cường giả vốn quen làm theo ý mình, khiến bọn họ cam tâm tình nguyện cúi đầu nghe lệnh.
Tín đồ của hắn sùng bái đến điên cuồng, mù quáng mà trung thành tuyệt đối, đi theo hắn không chút do dự.
Còn hắn, bản thân lại là một người trầm tĩnh, ưu nhã, không thể gọi là tàn bạo, có giết người cũng đều có lý do rõ ràng, là kẻ thật sự "đáng chết".
Thế nhưng một khi hắn đứng ở phía đối lập, hắn liền trở nên cực kỳ đáng sợ.
Một kẻ điên trầm tĩnh ưu nhã—loại người khó mà đoán được suy nghĩ, càng không tài nào thấu được mục đích cuối cùng của hắn.
Phong Vu Hối, kẻ đó, hắn thật lòng yêu thế giới tu tiên này. Hắn đã chán ngấy khung cảnh Ma Vực đầy cát bụi đen kịt, đầy khô khốc và chết chóc.
Hắn muốn tấn công tu tiên giới, không ngừng châm ngòi chiến hỏa.
Hắn muốn để vạn vật trong thiên hạ đều tiếp nhận được "phép rửa" của ma khí.Muốn để đất đai cằn cỗi của Ma Vực cũng được tẩm đẫm mưa linh ngập tràn sinh cơ như nơi tu giới.
Còn việc chúng sinh trong tu tiên giới liệu có chịu đựng nổi hay không… đó đâu phải việc hắn cần bận tâm.
Nếu không nhờ nam nữ chính liên thủ, dụ hắn rơi vào đại trận phong ma, chẳng biết hắn còn tạo ra bao nhiêu kiếp đồ máu chảy thành sông nữa.
Nhưng… hắn chẳng phải đã chết rồi sao? Chẳng phải truyện đã kết thúc từ lâu rồi sao?
Một kiếm hợp kích kinh thiên động địa của nam nữ chính đã đánh tan hồn phách hắn, khiến hắn hồn phi phách tán —Rõ ràng nguyên tác viết như vậy mà!
Vậy rốt cuộc hắn trốn thoát thế nào? Chẳng lẽ… đại trận phong ma đó lại ở chính ngọn núi ta hái nấm hôm ấy?
Ta… ta chẳng phải… đã cứu hắn sao!?
Trời ơi ta điên rồi, nhầm hung thú thành chó con rồi!!!
Ta còn làm ra những chuyện như thế trong lúc hắn bất lực, giẫm lên tôn nghiêm của hắn mà nhảy nhót, không biết sống chết là gì nữa rồi!
Chẳng dám tưởng tượng nếu hắn khôi phục lại sức mạnh, sẽ xử ta thế nào…
Ta vung roi một cái, Tiểu Hôi lập tức lao đi như gió, ta dùng hết thảy phù chú lẫn pháp bảo giữ mạng — phù độn tốc, thước truyền tống, trận pháp che dấu — không gì không dốc hết ra!
Trời dần tối, ta chạy mãi, chạy mãi đến tận chốn núi sâu rừng thẳm cách xa vạn dặm.
Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, bên tai đã vang lên một tiếng cười khẽ:
"Sao… không chạy nữa?"
Trăng cô độc treo cao giữa trời. Hắn đứng trên cành cây, áo bào tung bay, mái tóc trắng muốt cuồng loạn theo gió, đôi mắt đỏ như máu nhìn ta chằm chằm từ trên cao.
Xong rồi… tiêu rồi… ta tiêu thật rồi…
Tên đại boss mà tổ đội chính diện liều mạng mới giết được—Lại bị ta cứu sống.
"Phong Vu Hối... Ta đã cứu ngươi mà..."
Hắn chậm rãi bước đến gần, tư thế cao cao tại thượng, ánh mắt đen kịt tựa hồ u đàm sâu thẳm, không mang lấy một tia nhiệt độ.
Ngón tay lạnh buốt của hắn khẽ lướt qua má ta, dọc theo đường nét da thịt mà chầm chậm trượt xuống, cuối cùng dừng lại, cả bàn tay áp lên cổ ta.
Không siết chặt, cũng chẳng buông lơi—Như một chiếc gông lạnh lẽo giam ta vào tử cục.
“Cho nên, ta sẽ tốt đẹp mà báo đáp nàng…”Giọng hắn nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại tựa như rắn độc thè lưỡi, lạnh buốt đến sống lưng.
Hắn muốn từ từ hành hạ ta—ý nghĩ đó vừa nảy lên, trong đầu ta lập tức hiện ra đủ loại cảnh tượng đáng sợ: lột da, rút gân, nghiền xương, tan hồn...
Ta sợ đau nhất!Cái gì mà cắn răng chịu nhục, sống không bằng chết, chịu ngược cả thân lẫn tâm để tiếp tục tồn tại?
Xin lỗi, kiểu sống đó ta một ngày cũng không sống nổi!