01
Lúc Tần Tướng Dĩ sắp tắt thở, con trai tôi lại vội vàng đưa Tô Sơ đến bệnh viện.
Tôi không dám tin nhìn con trai:
“Ba con sắp không qua khỏi, con không ở bên ông ấy mà lại dẫn người ngoài đến đây làm gì?”
Con trai bình thản đáp:
“Mẹ, chính vì ba sắp đi nên con mới gọi dì Tô đến. Lúc lâm chung, người ba muốn gặp nhất chắc chắn là dì ấy.”
Nói rồi, nó chẳng quan tâm đến vẻ mặt sững sờ của tôi, kéo Tô Sơ vào phòng bệnh.
Lúc đó, đầu tôi như nổ tung, không thể hiểu nổi lời con nói.
Tô Sơ từng là bảo mẫu của con trai tôi khi còn nhỏ. Sau khi con lớn, không cần người chăm sóc nữa, tôi đã cho cô ta nghỉ việc.
Nhưng cô ta không rời đi mà thuê nhà sống ngay gần nhà tôi.
Cô ta nói rằng vì đã có tình cảm với con trai tôi, luôn xem nó như con ruột nên muốn ở gần, để có thể giúp đỡ khi cần.
Lúc ấy tôi còn thấy áy náy, đã biếu cô ta một phong bao thật dày.
Chưa bao giờ tôi nghĩ, người chồng sắp qua đời của mình lại muốn gặp cô ta lần cuối cùng.
Khi tôi lấy lại bình tĩnh, đẩy cửa bước vào phòng bệnh, thì nghe thấy người đàn ông gần như không thể nói thành lời nữa lại kích động nắm tay Tô Sơ:
“Sơ Sơ… Em của anh… Anh sợ mình ch//ết rồi cũng không kịp nhìn thấy em…”
Tô Sơ khóc như trút cạn mọi ấm ức, cả người run rẩy như hóa thành nước mắt “Tướng Dĩ ca, nếu anh đi rồi, em biết sống sao đây?”
“Đừng sợ. Cho dù anh không còn, vẫn còn Văn Sơ chăm sóc em.” – Tần Tướng Dĩ dịu dàng lau nước mắt cho cô ta.
Con trai tôi lập tức gật đầu:
“Dì Tô, dì cứ yên tâm. Dù ba không còn nữa, con vẫn sẽ chăm sóc dì như ba mong muốn.”
Nghe vậy, Tô Sơ nhào vào lòng Tần Tướng Dĩ:
“Em biết mà, Tướng Dĩ ca là tốt nhất!”
Tần Tướng Dĩ vừa vỗ lưng cô ta vừa nói:
“Yên tâm đi, anh đã chuẩn bị xong mọi thứ. Tài sản trong nhà, anh để lại hết cho em. Sau khi anh mất, em sẽ thừa kế tất cả. Có Văn Sơ bên cạnh, anh có thể nhắm mắt.”
Tôi không nhịn được nữa, cất tiếng cắt ngang:
“Cái gì mà để lại toàn bộ tài sản cho cô ta?!”
Đồ đàn ông khốn nạn, ngoại tình chưa đủ, còn dám nhòm ngó đến tiền của tôi?!
Nghe thấy giọng tôi, Tần Tướng Dĩ mới quay đầu nhìn lại, ánh mắt thoáng chút hổ thẹn.
Tôi nhớ rõ lúc Tô Sơ chưa đến, anh ta còn nằm thoi thóp trên giường, tôi nói gì cũng không buồn đáp.
Vậy mà vừa thấy cô ta, tinh thần phấn chấn đến độ sống lại như được “truyền má//u”.
“Tống Cẩm… Anh biết anh có lỗi với em, nhưng anh không có cách nào khác. Tô Sơ là bạch nguyệt quang trong lòng anh. Có cô ấy rồi, tim anh không chứa nổi người thứ hai.”
Anh ta nói đầy cảm xúc, còn tôi thì thấy nực cười.
Tôi không quan tâm giữa họ có mối tình thanh mai trúc mã gì. Nhưng nếu đã yêu cô ta đến thế, tại sao còn cưới tôi, sinh con với tôi?
Con trai tôi lại mở miệng:
“Mẹ à, ba và dì Tô vốn là thanh mai trúc mã. Nếu không vì sự nghiệp, họ đã chẳng chia xa, mẹ cũng sẽ không có cơ hội gả cho ba.”
“Ngần ấy năm qua, mẹ đã hưởng trọn thân phận chính thất. Giờ đừng làm ba ra đi trong day dứt nữa.”
Tôi chẳng thèm để ý đến đứa con trai chỉ biết bênh người ngoài. Chỉ nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang nằm trên giường.
Tần Tướng Dĩ, gần bảy mươi tuổi, cho dù đã sắp lìa đời, vẫn toát lên vẻ nho nhã, phong độ.
Nhưng đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy ghê tởm khi nhìn thấy ông ta.
02
Có lẽ vì nhìn thấy rõ sự chán ghét trong mắt tôi, ánh mắt khô héo của Tần Tướng Dĩ thoáng nét u sầu:
“Tống Cẩm, lại đây.”
Một tay anh ta ôm Tô Sơ, tay còn lại vươn về phía tôi.
Tôi thật sự không muốn lại gần, nhưng vì tò mò muốn biết anh ta còn trò gì, tôi bước tới.
Vừa đến gần, Tần Tướng Dĩ lập tức nắm tay tôi:
“Anh biết đời này có lỗi với em. Nhưng đây là tâm nguyện cuối cùng của anh, em hãy để anh được toại nguyện.”
Tôi nhíu mày, không đáp.
“Cho dù em không đồng ý, thì di chúc cũng đã ký rồi. Em không thay đổi được gì đâu.”
Tôi lạnh lùng nhìn người đàn ông đang thoi thóp, rồi liếc sang Tô Sơ đang ngồi bên, nét mặt thoáng chút đắc ý.
“Tại sao anh cho rằng tôi không thể thay đổi được điều đó?” – Tôi cười lạnh.
“Tống Cẩm, lỗi là ở anh, không liên quan đến Tô Sơ. Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ bù đắp cho em. Em đừng làm khó cô ấy.”
Tần Tướng Dĩ có vẻ lo lắng, nhưng vì thể trạng quá yếu, lời nói cũng dần lạc giọng.
Nhìn dáng vẻ sắp ch//ết kia, tôi chẳng còn thấy thương hại, chỉ lạnh nhạt rút tay ra: