01.
Tiểu Đào đảo mắt nhìn bàn ăn, mặt sa sầm lại:
“Không phải nói cháu không ăn cánh gà sao? Món này nhiều dầu quá!”
Nghĩ tới câu con tôi vừa kể: “Tiểu Đào nói cơm mẹ nấu không ngon”, tôi không nhịn được mà trợn mắt.
“Ồ, con trai cô thích ăn. Còn cháu, không thích thì về bảo ba mẹ nấu theo ý cháu.”
Tiểu Đào bĩu môi, không nói gì. Con tôi rửa tay xong chạy lại bàn, đang định ngồi xuống thì khựng lại:
“Mẹ ơi, sao chỉ có hai tô cơm?”
“Ừ,” tôi cầm đũa lên, “sau này nếu con muốn mời bạn về ăn cơm, mà không báo trước với mẹ, thì nhà mình chỉ nấu hai phần thôi. Muốn mời bạn ăn thì chia cơm của con cho bạn.”
Mặt con tôi xị xuống, miễn cưỡng cầm tô lên, múc hơn nửa phần cơm của mình bỏ vào tô Tiểu Đào.
Tôi không nói gì, tiếp tục gắp đồ ăn cho con trai – cánh gà, rau luộc, từng đũa từng đũa một.
Tiểu Đào gắp vài miếng cơm trắng, rồi dứt khoát đặt đũa xuống.
Cơm xong, cậu ta cũng không ngủ trưa ở nhà tôi nữa, mở cửa ra đi, để lại một câu:
“Tôi về đây.”
Tiểu Đào đi rồi, con trai tôi cũng chán nản lăn ra ngủ. Nhưng chưa kịp chợp mắt thì tiếng gõ cửa lại vang lên.
Mở cửa ra, là mặt chị hàng xóm – Trương Vi – đứng ngay ngưỡng cửa.
Chị ta cười mà như không, mở lời:
“Tiểu Lâm à, Tiểu Đào về nhà khóc quá trời, nói là ở nhà em không được ăn no. Em làm mẹ gì mà lòng dạ ác vậy? Con người ta còn nhỏ, đang tuổi ăn tuổi lớn, nhịn đói là không được đâu nha!”
Tôi đứng chắn ở cửa, không có ý định mời vào.
02
“Chị Trương, Tiểu Đào canh giờ cơm đến nhà em mỗi ngày, em không chuẩn bị sẵn, cơm thiếu thì là chuyện bình thường thôi. Còn nó không chịu ăn cánh gà, rau cũng không đụng đũa…”
Chị Trương trừng mắt:
“Làm người lớn, trước khi nấu cơm cho con nít ăn, chẳng phải nên hỏi khẩu vị nó trước sao? Tiểu Đào nói cánh gà nhà em nhiều dầu, nó chỉ thích ăn sườn kho tàu, hoặc giò heo kho xì dầu. Nhớ nấu theo khẩu vị nó lần sau nhé.”
Tôi tức quá bật cười:
“Nhà em đâu phải quán ăn, tiếp đãi là tình nghĩa chứ không phải nghĩa vụ. Nhà chị muốn ăn gì thì về nhà mà nấu.”
Nhưng chị ta cứ làm như không nghe thấy, thở dài một hơi, giọng vừa đanh vừa ngọt:
“Em à, nói vậy là không thân tình rồi. Hàng xóm láng giềng, con nít qua ăn miếng cơm có gì to tát? Dù gì em cũng phải nấu cơm cho con mà, nấu dư một tí có ch//ết ai đâu?”
Nghe tới đây thì máu tôi sôi lên.
Tôi đi làm, về còn phải nấu cơm, kèm bài cho con, mệt muốn ch//ết. Chị ta thì đăng bài trên mạng nhờ người bày cách “vứt con cho hàng xóm”, giờ còn bày đặt lên mặt đạo lý?
“Chị Trương, em bận lắm. Lo một đứa đã đủ mệt, em không có sức mở nhà trẻ. Con chị, chị tự lo đi.”
Tôi vừa nói xong định đóng cửa, chị ta vội chắn ngang:
“Ê ê, Tiểu Lâm, em phải nghĩ cho thoáng. Tiểu Đào chơi với con em, giúp em đỡ phải trông con, chẳng phải tiện đôi đường à? Nó giúp em trông con miễn phí, em lo cho nó mấy bữa cơm cũng đáng mà! Đây gọi là đôi bên cùng có lợi đó, hiểu chưa?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì chị ta lại tiếp tục:
“Không phải chị nói em, chứ em túng thiếu dữ vậy sao? Tiểu Đào ăn miếng cơm của em mà em cũng tiếc? Em là mẹ đơn thân, nuôi con không dễ, chi tiêu lớn… nhưng cũng đâu thể keo kiệt tới mức cắt xén cả miếng cơm của con nít? Bộ… bộ em vỡ nợ hả? Hay định làm ăn lớn gì nên phải tiết kiệm dữ vậy?”
Giọng chị ta hạ thấp, kéo dài câu chữ, ánh mắt thì như thể đang thăm dò điều gì mờ ám.
Một luồng lửa giận bốc thẳng lên đỉnh đầu. Đây không còn là chiếm tiện nghi nữa, mà là đang bôi nhọ tôi một cách trắng trợn.
Tôi tức đến mức tay run nhẹ.
Chị Trương thấy sắc mặt tôi sa sầm thì vênh mặt lên, giọng bỗng to hơn:
“Tiểu Lâm à, chồng chị – anh Lưu – là người nóng tính đấy. Vài bữa nữa ảnh về mà biết con trai cưng đến nhà em ăn cơm không no, còn bị đối xử tệ như vậy… Ảnh nhất định sẽ ‘nói chuyện’ với em cho ra lẽ.”
“Em là phụ nữ đơn thân, sống ở đây nuôi con, cũng phải biết cư xử cho phải. Làm căng với hàng xóm, rồi tới lúc có chuyện cần nhờ, ai giúp em?”
Chị ta bắn liền một tràng, rồi hất mặt:
“Tự suy nghĩ cho kỹ vào!”
Nói xong quay người, lộp cộp bước xuống lầu.
Tôi dựa lưng vào cửa, nghẹn một hơi tức nơi ngực, không thở nổi.
Thật là sống lâu mới thấy, thế nào là vừa ăn cướp vừa la làng, thế nào là trơ trẽn đến mức không biết xấu hổ.
Hôm nay, Trương Vi cho tôi mở rộng tầm mắt.
Đúng lúc đó, cửa đối diện khẽ mở hé.
Chị hàng xóm – em gái họ Chu – thò đầu ra, hạ giọng nói nhanh:
“Chị Du Nhàn, đừng để bụng. Nhà đó ai cũng kỳ cục. Em dọn tới đây ba năm rồi mà luôn tránh né họ.”
Nói xong, chị lắc đầu tỏ vẻ bất lực, rồi đóng cửa lại.
03.
Lúc này, con trai tôi tỉnh giấc, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn chút không vui.
“Mẹ ơi, sao không cho Tiểu Đào ăn cơm cùng? Nhà mình đâu thiếu chút cơm đó. Mẹ chẳng dạy con phải học cách chia sẻ còn gì?”