04.
Tôi thu dọn hành lý, dắt con trai về nhà mẹ ở vùng ngoại ô. Mẹ tôi thấy hai mẹ con đột ngột quay về thì mừng rỡ đến mức cười không khép được miệng.
Sân vườn yên tĩnh, trong không khí thoang thoảng hương hoa quế, nhưng tôi còn chưa kịp thở phào thì sáng sớm hôm sau, cổng sân đã vang lên tiếng động.
Một giọng quen thuộc vọng vào:
“Tiểu Vũ ơi, mở cửa đi!”
Tôi giật mình thon thót, ngẩng đầu nhìn ra thì thấy bóng dáng tròn tròn của Tiểu Đào đang kéo một chiếc vali, balô đeo lệch vai, mặt mũi ngơ ngác.
Con trai tôi nghe tiếng chạy từ trong nhà ra, mừng rỡ hét lên:
“Tiểu Đào! Cậu tới thật à?!”
Tôi lập tức hiểu ra. Chắc hôm qua thằng bé phấn khích khoe với Tiểu Đào về nhà ngoại vui cỡ nào, rồi tiện miệng khai luôn cả địa chỉ.
Tôi quay sang nhìn Tiểu Đào:
“Tiểu Đào, ai cho cháu đến đây? Mẹ cháu đâu?”
Tiểu Đào chớp mắt, lí nhí đáp:
“Cháu tự đi xe buýt tới. Mẹ cháu bảo cháu đến chơi với em Tiểu Vũ. Còn bảo… bảo dì là người tốt, chắc chắn sẽ cho cháu ở lại, nên cứ yên tâm mà ở đây nghỉ hè…”
Càng nói giọng càng nhỏ dần.
Tôi tức đến choáng váng, đúng là Trương Vi dám làm chuyện này — đem con mình vứt như rác trước cửa nhà người khác.
Tôi lập tức lấy điện thoại gọi cho cô ta.
Đầu dây bên kia, giọng lười nhác như vừa ngủ dậy:
“Tiểu Lâm à? Gặp Tiểu Đào rồi hả? Ối dào, cái thằng này, cứ đòi đến tìm em Tiểu Vũ chơi, nói nhà ngoại đẹp lắm, tôi có cản cũng không được. Lại làm phiền cô rồi.”
Tôi nghiến răng:
“Trương Vi, cô bớt giả vờ đi. Lập tức tới ngay đây đón con cô về!”
“Ôi trời ơi, nói gì nghe chán chết,” giọng Trương Vi lập tức cao lên tám độ, “Tôi biết nuôi thêm miệng ăn hơi phiền, nhưng tôi đâu phải người không hiểu chuyện. Vậy nhé, tôi chuyển cho cô 200 tệ, xem như sinh hoạt phí hè của Tiểu Đào. Thế là được chưa? Cô cầm lấy, mua thêm tí thịt, bồi bổ cho hai đứa nhỏ, đừng để chúng nó bị đói.”
200 tệ? Tôi suýt phát điên.
“Trương Vi, cô tưởng tôi là ăn mày hay cô định thuê ôsin hả? Hai trăm tệ của cô còn chẳng đủ cho con cô đi ăn nướng một bữa! Tôi phải lo ăn ở, chăm nom, giữ an toàn cho con cô? Tôi là trông trẻ miễn phí à? Còn phải bỏ tiền túi ra?”
Giọng Trương Vi bắt đầu gắt gỏng:
“Giờ rau thịt rẻ bèo, nấu thêm bát cơm tốn bao nhiêu công? Chuyện nhỏ mà. Hơn nữa Tiểu Đào ở nhà cô, còn có thể giúp bà ngoại quét nhà, cho gà ăn, không phải lời to sao? Cô còn muốn gì nữa? Muốn lừa tôi thêm tiền à? Nằm mơ đi! Hai trăm là hết cỡ, không thích thì thôi!”
Cô ta còn dám mở miệng nói như thể mình bị thiệt. Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng!
Tôi còn chưa kịp phản pháo, thì điện thoại lại ting ting — nhóm cư dân lại nổ tung.
Tôi mở ra xem, máu như dồn hết lên đầu.
Trương Vi đăng ảnh Tiểu Đào và con tôi chơi ở nhà mẹ tôi, rồi viết:
“Tình người vẫn còn đâu đây! Đặc biệt cảm ơn chị hàng xóm tốt bụng Tiểu Lâm. Biết tôi một mình trông con không xuể, chị ấy không nói hai lời, lập tức đưa Tiểu Đào về quê nghỉ hè với em trai. Mọi người thả tim cho chị Lâm nhé, đúng là ‘bán anh em xa, mua láng giềng gần’!”
Cô ta lại còn chơi chiêu đánh phủ đầu? Dám phát động cả nhóm cư dân khen mình?
Tôi nhìn những icon ngón tay cái của mấy cư dân chưa rõ đầu đuôi mà phát buồn nôn.
Ngay lập tức, tôi bấm 110:
“Chào anh/chị, tôi muốn báo án. Có người bỏ rơi con trai chưa thành niên ngay trước cửa nhà mẹ tôi, từ chối đón về. Hành vi này có dấu hiệu phạm tội bỏ rơi trẻ em. Tên người mẹ là Trương Vi, số điện thoại là...”
Làm xong tất cả, tôi hít một hơi sâu, đăng bài lên nhóm cư dân:
“Kính gửi các cư dân, xin phép mọi người cho tôi được làm rõ sự việc để tránh bị kẻ xấu lợi dụng.”
“Tôi chưa từng đồng ý trông con giúp Trương Vi. Hành vi cô ta đem con trai mình bỏ lại trước nhà mẹ tôi, tôi đã báo công an, hiện sự việc đang được xử lý.”
“Tôi ủng hộ tinh thần láng giềng giúp đỡ nhau, nhưng kiên quyết không chấp nhận bị xem là quả hồng mềm để người khác muốn bóp sao thì bóp. Mọi chuyện sẽ do pháp luật xử lý!”
Tin vừa đăng, nhóm lặng như tờ vài giây…
Ngay sau đó, một cơn bão dữ dội còn lớn hơn trước bùng lên!
Anh Lý: