14
Ta lần nữa tỉnh lại thì đã là nửa tháng sau, chẳng ngờ kinh thành đã dậy sóng gió lớn.
Nhìn rèm lạ trước mắt, trong không khí phảng phất mùi thuốc an thần khiến người ta yên tâm.
“Đây là địa phủ sao?”
Nam tử đang sắc thuốc sau bình phong thò đầu ra: “Ngươi tỉnh rồi? Có chỗ nào còn khó chịu không?”
Ta dùng sức bấm vào tay mình một cái, đau đến bật tiếng, không phải địa phủ, cũng chẳng phải mộng, ta thật sự còn sống. Từ vách núi cao ấy nhảy xuống, thế mà vẫn có thể sống sót!
Quả là phúc lớn mạng lớn, ông trời còn chưa tuyệt đường.
“Xin hỏi… Cô nương đi cùng ta, giờ thế nào rồi?”
Thanh Ngọc nghe thấy động tĩnh, lập tức bước vào: “Tiểu thư, người tỉnh rồi ạ?”
Thì ra nơi ta và Thanh Ngọc ngã xuống là một hồ nước lớn, nàng ngã trúng ta nên không bị thương gì đáng kể, hôn mê ba ngày thì tỉnh. Ta thì nặng hơn đôi chút, nhưng so ra vẫn là đại nạn không chết, trong họa được phúc. “May mắn, chúng ta đều không sao.”
“Đúng vậy tiểu thư, đại nạn không chết ắt có hậu phúc. Thế tử gia cho người tìm khắp nơi, nhưng vẫn không thấy tung tích của người.”
Ta ngẫm nghĩ một lát, hoàng cung hẳn cũng đã biết, tỷ tỷ tất nhiên đã hay tin.
Ta quay sang hỏi nam nhân kia: “Ta có thể viết thư báo cho tỷ tỷ ta một tiếng, nói ta vẫn còn sống được không?”
Nam nhân mỉm cười, gật đầu không rõ là chấp thuận hay không: “Tất nhiên là được.”
Người cứu ta là Quỷ y nổi danh giang hồ —— Phí Kỵ.
Ta càng nhìn càng thấy quen mắt, đến cả cái tên cũng nghe rất quen.
Hắn nhìn dáng vẻ như có thâm cừu đại hận của ta, bật cười thành tiếng: “Phải rồi, năm đó người bỏ trốn cùng mẫu thân ngươi, chính là ta.”
Ta sững sờ.
Sau khi mẫu thân rời đi, phụ thân đã tìm thấy trong viện bà ấy ở vô số mảnh giấy, viết chi chít hai chữ “Phí Kỵ”.
Ta bật dậy như cá chép quẫy trên giường: “Vậy… mẫu thân ta đâu rồi?”
Phí Kỵ khẽ lắc đầu, giọng tiếc nuối: “Hai năm trước, nàng mất rồi.”
Thân thể ta khẽ run, vết thương nơi bụng dưới kéo theo cánh tay đau buốt, trong mắt phủ lên từng tầng cay đắng.
Ta lại ngồi xuống giường, thở dài: “Vậy à…”
Chẳng rõ là tiếc nuối hay nhẹ lòng, muốn gặp bà, lại sợ bà thấy ta thế này sẽ mắng ta vô dụng.
“Đa tạ tiền bối đã cứu ta và Thanh Ngọc, chẳng biết nên lấy gì báo đáp ân cứu mạng này.”
Phí Kỵ đưa cây quạt trong tay cho Thanh Ngọc, rồi vỗ tay cười: “Đúng lúc ta đang cần một đồ đệ, hay là ngươi ở lại Y Vương cốc học y cùng ta, thế nào?”
Hắn hẳn cũng vì yêu ai yêu cả đường đi, nên mới quan tâm ta như vậy. Phí Kỵ chăm chú nhìn ta, khiến ta hơi mất tự nhiên, đưa tay sờ lên vết sẹo trên trán.
Vết sẹo này chắc hẳn rất xấu xí. Phí Kỵ nói: “Đôi mắt ngươi rất giống mẫu thân ngươi.”
Thì ra hắn nhìn vào mắt ta.
Khó trách lại có cảm giác cố nhân, thì ra là con của cố nhân: “Nhưng tính cách ngươi không giống nàng ấy.”
Ta trầm ngâm hai giây, vốn dĩ cũng không còn nơi nào để đi, ở lại đây cũng tốt: “Vậy… làm phiền tiền bối.”
Thời gian ở Y Vương cốc trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã một năm.
Phí Kỵ thường kể cho ta nghe chuyện về mẫu thân: “Thực ra nàng ấy rất do dự, gần một năm mới hạ quyết tâm. Ngươi phải hiểu, phụ thân ngươi không phải người bình thường, năm đó là Thừa tướng quyền khuynh thiên hạ, lại là người ôn nhu khoan hậu, sẽ không bạc đãi nàng ấy. Tuy hắn cưỡng đoạt, nhưng hắn đối xử với nàng không tệ. Ta nghĩ nếu một ngày ngươi đứng ở cùng hoàn cảnh với mẫu thân ngươi năm ấy, e là cũng sẽ đưa ra lựa chọn giống hệt.”
Ta chưa từng trách bà, chưa từng.
Sau đó, hắn đưa ta đến nơi mẫu thân được chôn cất – trong một rừng hải đường đang nở rộ.
Mộ bà được đặt dưới gốc hải đường nở đẹp nhất, trên bia khắc tên bà, còn có dòng chữ: “Tiểu nữ – Ngụy Vãn Quất.”
Sống mũi ta cay xè, nước mắt lại trào ra.
Thì ra bà biết tên ta, có lẽ… bà từng quay về lặng lẽ nhìn ta.
Thời gian như được lên dây cót, thu đến đông đi, xuân lại về.
Lúc đó ta chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Yến Khê Sơn.
Ấy vậy mà, trong một buổi chiều xuân trời trong gió nhẹ, sư phụ nhận được tín thư truyền bằng chim câu từ kinh thành.
Sư phụ đọc xong, vẻ mặt đầy tâm sự: “A Quất, chúng ta phải quay về kinh.”
Ta không hỏi nhiều, sư phụ đi đâu, ta theo đó.
Đầu xuân nhiều mưa, từng hạt mưa như tơ mỏng giăng ngang trời.
Tiếng vó ngựa từ xa vọng đến, một con ngựa ô xé gió lao đến, trên lưng là một thân ảnh quen thuộc.
Hắn cúi đầu, ta ngẩng lên, bốn mắt giao nhau.
Từ lúc ta nhảy xuống vách núi đến hôm nay, chỉ một năm ngắn ngủi, ta lại gặp Yến Khê Sơn.
Ánh mắt hắn khựng lại, nụ cười nhàn nhạt đông cứng trên môi.
Nam nhân như tỉnh mộng, gần như không chờ nổi mà phi ngựa đến.
“A Quất! Nàng còn sống!”
Cánh tay bị hắn nắm chặt, hắn thì thầm gần như nghẹn ngào: “A Quất… là ta, Yến Khê Sơn, trượng phu của nàng. Nàng quên ta rồi sao?”
Giữa dòng người náo nhiệt, thanh âm ấy gần như tan biến.
Tay hắn run lẩy bẩy khi nắm lấy tay ta, ánh mắt đỏ bừng: “Ta đã biết mà, nàng nhất định còn sống. Nàng làm sao nỡ rời bỏ ta…”
Sư phụ nhìn hắn giây lát rồi dời mắt, trong lòng đã đoán được mối quan hệ giữa chúng ta.
Lần này về kinh là do người nhờ, khi còn trẻ sư phụ từng có giao tình sâu đậm với Yến lão gia, nợ ân tình, giờ là đến lúc hoàn trả.
Ta điềm nhiên đẩy tay Yến Khê Sơn ra: “Công tử… e là nhận lầm người rồi.”
Ta ngẩng đầu, bình thản nhìn tấm biển phủ Ninh An Hầu, Yến Khê Sơn lại bước tới, níu lấy tay áo ta: “Là ta! Yến Khê Sơn! Trượng phu của nàng! Nàng không nhận ra ta sao? Suốt một năm nay nàng đã đi đâu? Vì sao không về tìm ta?”
Ta giật mạnh tay áo, lạnh giọng: “Công tử, quả thực ngài nhận nhầm rồi. Những chuyện ngài nói ta hoàn toàn không biết. Ta và sư phụ chỉ phụng mệnh đến khám bệnh. Nếu công tử còn làm khó… xin thứ cho chúng ta không thể tiếp tục ở lại.”