16
Lúc ta tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt là rèm gấm quen thuộc, cách bày trí trong phòng đều là dáng dấp xưa kia.
Cả sân trồng đầy lê hoa mà ta yêu thích nhất.
Nơi này… đây là Thế tử phủ? Sao ta lại ở đây?
“A Quất, nàng tỉnh rồi à?”
Yến Khê Sơn trên mặt đầy nước mắt, thấy ánh mắt cảnh giác và đề phòng của ta thì lòng liền nguội đi phân nửa, vội vàng giải thích: “Ta không cố ý đánh nàng ngất, ta chỉ là… không còn cách nào khác, ta chỉ muốn đưa nàng về nhìn lại nơi này một chút.”
Ta là con cờ trên bàn cờ vận mệnh, theo như số mệnh, ta phải thuận theo thánh chỉ gả cho Hầu gia, sống cuộc đời an phận bên chồng dạy con. Nhưng người cầm quân trên bàn cờ đó không phải là ông trời, mà là Yến Khê Sơn.
“A Quất, nàng còn nhớ trước kia mỗi sáng dậy sớm nhìn ta luyện võ không? Nàng ngồi trên ghế lim dim ngủ gật, mà vẫn không quên vỗ tay khen ta lợi hại. Còn nhớ lần nàng đến tửu lâu uống rượu, rõ ràng tửu lượng kém mà vẫn đòi uống, cuối cùng say khướt, ta đến đón nàng, nàng ôm ta nói nàng yêu ta đến nhường nào. Hôm đó còn đốt pháo hoa nữa, đẹp vô cùng. Nàng còn nhớ từng may áo ấm cho ta không? Nàng xem, ta trồng rất nhiều lê hoa – thứ nàng thích nhất. A Quất… nàng tha thứ cho ta được không?”
Ta mặt lạnh như băng, trở mình xuống giường, khoác áo choàng rồi định rời đi, chẳng muốn nói với Yến Khê Sơn thêm một lời nào.
“A Quất, vì sao nàng lại muốn bỏ đi?”
Ta chất vấn ngược lại: “Vậy ngươi vì sao lại bắt ta quay về! Sư phụ ta không tìm thấy ta chắc chắn sẽ lo lắng!”
Yến Khê Sơn cau mày, lại một lần nữa kéo tay áo ta: “Ta sao có thể yên tâm để nàng đi được? Lần này ta sẽ không để nàng rời xa ta nữa! A Quất, ta đã từng mất nàng một lần, ta không muốn mất nàng lần thứ hai!”
“Yến Khê Sơn, ngươi còn nhớ ta từng thay ngươi đỡ một mũi tên không?”
Mũi tên đó nhắm thẳng vào tim, suýt nữa mất mạng, dĩ nhiên Yến Khê Sơn biết vết thương đó từ đâu mà ra — là khi phụ thân hắn đánh mắng hắn, ta đứng ra che chắn.
Lúc đó Yến Khê Sơn hỏi ta có đau không, ta ôm lấy hắn mà cười hồn nhiên: “Không đau, không đau, da thịt ta dày lắm.”
Một tiểu thư khuê các được nuôi nấng cẩn thận sao có thể da dày thịt thô? Ta chỉ là đang dỗ hắn thôi.
Yến Khê Sơn đưa tay định chạm vào má ta, nhưng bị ta né tránh: “Buồn nôn không?”
Hắn không dám nhìn thẳng vào mắt ta, có rất nhiều lời muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu: “Ta biết nàng hận ta, trách ta, ghét ta… Nhưng… hãy cho ta một cơ hội để chuộc tội đi! Xem như ta cầu xin nàng!”
“Cầu xin ta? Vậy ngươi nghĩ chỉ cần ta tha thứ thì độc trong cơ thể ta sẽ tan biến sao?”
Cuối cùng, ta vẫn rời đi. Ngay hôm sau, sau khi dùng bữa trưa xong, ta cùng sư phụ lại đến phủ Ninh An hầu.
Tiếng trẻ con khóc không ngừng, khiến Thẩm Kiều Nương càng lúc càng phiền não, đầu đau như búa bổ, gào lên mà xé tóc: “Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa…”
Trong phòng đã dọn sạch mọi thứ phát ra tiếng động, đám nha hoàn trong phủ chẳng ai muốn đến chăm Thẩm Kiều Nương nữa.
Ai nấy đều sợ chỉ vô ý một chút là đứa trẻ sẽ mất mạng.
Thẩm Kiều Nương nghe thấy tiếng bước chân thì lập tức ngẩng đầu, nhưng không thấy bóng dáng Yến Khê Sơn, ánh mắt lập tức tối sầm, nhìn ta mà thoáng hiện vài phần không thiện chí.
Vừa đặt hòm thuốc xuống, Thẩm Kiều Nương đã bắt đầu làm khó, khóe môi nhếch lên đầy châm chọc: “Thấy Hầu phu nhân còn không quỳ xuống hành lễ! Đúng là phường thôn nữ, chẳng hiểu chút gì về lễ nghĩa liêm sỉ!”
Ta đội mũ sa, Thẩm Kiều Nương không nhận ra ta, nàng ta vẫn như xưa, thích bày trò ra oai phủ đầu.
Ta vừa định cúi người hành lễ, Yến Khê Sơn đã nhanh tay đỡ lấy ta, nghiến răng, trong mắt bốc lên lửa giận: “Thẩm Kiều Nương, đây là khách ta đích thân mời đến, nàng đừng có ra vẻ sai khiến, cũng đừng quá đáng quá! Ta giúp nàng là vì đứa bé, đây là lần cuối cùng.”
Ánh mắt Thẩm Kiều Nương lập tức đỏ hoe, nghẹn ngào không dừng: “Khê Sơn, nhất định chàng phải tuyệt tình như vậy với thiếp sao?”
Ta bất lực rút tay lại, cảm nhận rõ ánh nhìn nóng rực từ phía Yến Khê Sơn, khẽ liếc hắn một cái, dù không nhìn rõ biểu cảm hắn ra sao.
“Họ chẳng phải nên hành lễ với ta sao?!”
“Ta tốt bụng mời Quỷ y tới chữa bệnh cho nàng, mà nàng vẫn cứ kiêu căng hống hách, rốt cuộc nàng có thật sự đau đầu không? Hửm?”
Sắc mặt Thẩm Kiều Nương chuyển từ đỏ sang trắng rồi xanh lè vì tức giận.
Nàng ta hít sâu vài hơi, day trán: “Là ta nhất thời xúc động, thất lễ. Xin Thế tử đừng trách.”
Thẩm Kiều Nương nhất định phải bảo vệ đứa trẻ này, đó là hi vọng duy nhất để nàng ta giữ được phú quý nửa đời sau.
Nàng ta gượng gạo nở nụ cười với ta, ánh mắt lại ánh lên vẻ ngờ vực vì cảm thấy ta có chút quen mắt, nhưng vì ta đội mũ sa nên nàng ta không dám chắc.
Yến Khê Sơn không nói thêm gì, đi thẳng vào phía sau bình phong chờ đợi.