Hôm nay là ngày cưới của tôi và Cao Thiên Hựu.
Từ thời đại học đến nay, sáu năm yêu nhau cuối cùng cũng có một cái kết trọn vẹn.
Khách khứa đến dự đều ngưỡng mộ tình yêu dài lâu của chúng tôi, mang theo lời chúc tốt đẹp nhất để chúc phúc.
Nhưng suốt cả buổi tiệc, chỉ riêng mẹ chồng giữ bộ mặt đen sì!
Dù đã yêu nhau sáu năm, nhưng đây lại là lần đầu tiên tôi gặp bà.
Ngay cả lễ đính hôn, cũng chỉ có một mình Cao Thiên Hựu tới. Lý do anh đưa ra là cha mẹ lớn tuổi, sức khỏe yếu, từ quê lên Bắc Kinh rất bất tiện.
Thế nhưng nhìn hôm nay, ông bà khỏe mạnh, tinh thần chẳng thiếu chút nào.
Tiệc cưới được tổ chức ở một khách sạn năm sao khá nổi tiếng tại Bắc Kinh. Buổi sáng, lúc Thiên Hựu gọi điện cho mẹ, tôi còn nghe thấy bà la hét, trách móc anh đặt khách sạn quá sang trọng.
Khi đó tôi đang trang điểm nên cũng không để bụng, nghĩ có lẽ bà quen sống tiết kiệm ở quê, nên thấy phung phí thì không vui.
Cha mẹ tôi, một người là giáo sư đại học, một người là bác sĩ phẫ//u thuậ//t chính, nên khách khứa hôm nay đa phần là đồng nghiệp, lãnh đạo – toàn những nhân vật có địa vị. Tiệc cưới tất nhiên không thể quá sơ sài. Huống hồ, mọi chi phí đều do cha mẹ tôi chi trả.
Chồng tôi xuất thân nông thôn, nhưng cả tôi lẫn cha mẹ chưa từng xem thường. Tôi là con gái duy nhất trong nhà, được nuông chiều từ nhỏ, cha mẹ chỉ có một yêu cầu: anh phải đối xử tốt với tôi.
Đến phần dâng trà cho cha mẹ hai bên.
Cả cha mẹ tôi và cha mẹ chồng đều ngồi trên sân khấu.
Thiên Hựu bưng chén trà, quỳ trước cha mẹ tôi, trịnh trọng nói:
“Ba mẹ, mời uống trà. Cảm ơn hai người đã giao Hy Nhược cho con. Con hứa sẽ yêu thương cô ấy cả đời!”
Cha mẹ tôi vui vẻ nhận lấy, đồng thời trao cho anh hai phong bao lì xì dày cộp.
Ai nấy đều nhìn thấy rõ, đó là tấm lòng thương yêu mà cha mẹ dành cho con rể.
Ngay lúc ấy, mẹ chồng bất ngờ nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất. Cả khán phòng lập tức ngượng ngùng, đến cả MC cũng quên mất lời dẫn.
Tôi nhìn sang, chỉ thấy gương mặt bà u ám, như thể nhà tôi đã cướp mất con trai bà vậy.
“Sau đây, xin mời cô dâu dâng trà cho cha mẹ chồng!”
Tôi vội nén giận, bưng chén trà, quỳ xuống, ngọt ngào gọi:
“Mẹ, mời uống trà!”
Bà ngẩng đầu nhìn tôi, môi mấp máy như định nói gì, nhưng cuối cùng vẫn không trả lời.
MC cười gượng chữa ngượng:
“Chắc mẹ chồng muốn nghe thêm một tiếng ‘mẹ’ từ con dâu!”
Tôi vẫn giữ nụ cười, tiếp tục gọi lần nữa:
“Mẹ, mời uống trà!”
Mẹ chồng đảo mắt nhìn quanh, giả vờ như chẳng hề nghe thấy. Bình thường tôi đã đứng dậy bỏ đi từ lâu, nhưng nghĩ đến tình yêu của Thiên Hựu, nghĩ đây là mẹ anh, tôi cố nhẫn nhịn.
Thiên Hựu cũng chịu không nổi, lên tiếng gọi:
“Mẹ!” Giọng anh mang theo sự khó chịu.
Hành động của bà không chỉ khiến tôi mất mặt, mà còn làm anh không biết xử lý thế nào.
Cuối cùng, bà miễn cưỡng nhận chén trà, nhưng chẳng thèm nhấp một ngụm, ngay cả giả vờ cũng không.
Dưới lời nhắc của MC, bà lôi từ túi ra một phong bao lì xì nhăn nhúm. Tôi vừa đưa tay nhận thì bà cố tình buông tay sớm, để phong bao rơi thẳng xuống đất.
Tay tôi lơ lửng giữa không trung, não trống rỗng vì tức giận.
Quá đáng! Rốt cuộc bà có ý gì?!
Dưới sân khấu, đã có tiếng xì xào.
MC vội vàng giải vây:
“Ồ, xem ra mẹ chồng thương con dâu quá, phong bao nặng đến nỗi cô dâu không cầm nổi kìa!”
Vì thể diện, tôi chỉ đành cúi xuống nhặt lên. Nhưng phong bao mỏng dính, gần như trống rỗng.
Tim tôi như bốc hỏa! Trước đó, Thiên Hựu đã chuẩn bị riêng bốn vạn tệ cho cha mẹ anh, dặn họ dùng làm phong bao dâng trà, để tôi không bị mất mặt trước khách khứa.
Không ngờ mẹ chồng lại nuốt trọn số tiền ấy!
Tôi siết chặt phong bao, liếc nhìn chồng. Anh lộ rõ vẻ lo lắng, trong mắt còn có sự cầu khẩn. Tôi mềm lòng – người tôi lấy là anh, chứ không phải bà.
Thế nên, tôi vẫn mỉm cười, nói khẽ:
“Con cảm ơn mẹ.”
Quay sang cha chồng, may mà ông thoải mái hơn, nhưng phong bao ông đưa cũng mỏng manh chẳng kém.
Cuối cùng hôn lễ cũng xong. Vừa vào phòng thay đồ, tôi lập tức nổi giận mắng chồng:
“Cao Thiên Hựu! Mẹ anh rốt cuộc có ý gì?! Nếu bà không vừa lòng cuộc hôn nhân này thì nói thẳng ra đi!”