Nhưng Thiên Hựu chỉ bất lực nhún vai, xòe tay, ra hiệu anh cũng không biết chuyện này!
“Mẹ! Sao mẹ lại đến đây?!”
Tôi cố gắng mỉm cười hỏi.
Dù trong lòng vẫn còn để bụng chuyện bà đã làm ở đám cưới, nhưng đây là nhà của tôi, bà là mẹ chồng tôi, phép lịch sự tối thiểu tôi vẫn phải giữ.
“Con nói gì thế?! Vào nhà con trai mình mà cũng phải xin phép à?!”
Không ngờ mẹ chồng vứt phịch hành lý xuống, liếc tôi một cái, rồi lạnh nhạt đáp.
Tôi sững sờ. Người ta thường nói “đừng nặng lời với người đang cười với mình”, vậy mà bà lại trả lời như thế?!
Nhà con trai bà?
Rõ ràng đây là căn hộ cha mẹ tôi mua cho tôi!
“Mẹ chẳng phải đã cùng ba với dì Ba về quê rồi sao?!”
Tôi còn chưa kịp phản bác thì “ông chồng tốt” của tôi đã nhanh miệng cướp lời, rõ ràng là sợ tôi cãi với mẹ anh.
“Họ về rồi! Nhưng mẹ phải ở lại chăm sóc con trai chứ! Sau này hai đứa sinh con, mẹ còn phải trông cháu nữa!”
Cái gì?!
Tôi nghe mà đầu muốn nổ tung.
Bà định ở lại đây dài hạn sao?!
Tôi tức đến nỗi bóp mạnh cánh tay Thiên Hựu sau lưng, rồi bỏ vào phòng ngủ!
Đám cưới trước, anh đã hứa chắc nịch với tôi rằng sẽ không sống chung với mẹ, và tôi cũng đồng ý sẽ không ở cùng cha mẹ mình – công bằng cho cả hai. Giờ thì sao?!
Trong phòng, tôi nghe anh cố sức thuyết phục mẹ về quê lo cơm nước cho ba, nhưng bà ta thì cứng đầu, nhất quyết ở lại.
“Gâu gâu gâu!”
Bỗng vài tiếng chó sủa khiến tôi giật mình.
Trong nhà tôi sao lại có chó?!
Chạy ra ngoài, tôi thấy mẹ chồng móc từ túi ra một con chó đen nhỏ, toàn thân lấm lem bùn đất.
Ngay cả giống chó đắt tiền tôi cũng chẳng ưa, huống hồ con chó bẩn thỉu này!
“Cái gì đây?! Cao Thiên Hựu!” Tôi hét lên.
“Tôi mang đến đấy! Tôi thích nuôi chó! Thiên Hựu biết rõ mà!”
Không đợi chồng tôi kịp phản ứng, bà ta đã kéo anh về phía mình, bộ dạng như sẵn sàng chiến đấu với tôi.
“Mẹ à, trong thành phố không tiện nuôi chó, nó chưa tiêm phòng, lại còn bẩn thỉu nữa!”
Thiên Hựu kéo tay mẹ, cố giải thích.
Không ngờ mẹ chồng ngồi phịch xuống đất, ôm chặt con chó, vừa khóc vừa gào:
“Thiên Hựu! Con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo! Sao con lại ghét bỏ mẹ với Tiểu Hắc thế?! Cưới vợ rồi quên mẹ! Lòng mẹ lạnh lẽo lắm! Thà chết còn hơn!”
Nhìn vẻ mặt đau khổ của chồng, tôi bỗng thấy thương hại. Sao anh lại có một người mẹ như thế?!
Rõ ràng bà ta sẽ chẳng chịu đi ngay, đành phải để từ từ tính sau.
Tôi không muốn chứng kiến cảnh bà diễn trò, nên lại quay về phòng ngủ.
“Ra ăn cơm đi, vợ?”
Chờ anh dỗ xong mẹ, cũng đã đến bữa tối.
Tôi khó chịu nhưng vẫn ra bàn ăn, dù chẳng còn chút khẩu vị. Đây là nhà tôi, tôi không thể cứ trốn mãi.
Ngồi vào bàn, Thiên Hựu gắp cho tôi một miếng sườn. Tôi biết anh thật lòng đối xử tốt với tôi, nên cũng chẳng muốn vì mẹ chồng mà khiến anh khó xử.
Nhưng ngay khi tôi vừa cầm bát, mẹ chồng đã vung tay hất thẳng bát cơm xuống đất!
Bà chỉ thẳng vào mặt tôi, giận dữ mắng:
“Cút xuống góc mà ăn! Con dâu mới không được ngồi bàn, đây là quy củ nhà này!”