6.
Sau trận cãi vã hôm đó, tôi không còn thấy mẹ chồng cho Na Na ăn đồ làm sẵn nữa.
Một hôm, bà đột nhiên cười nói với tôi:“Con xem, dạo này khẩu phần ăn của Na Na cũng cải thiện rồi đấy. Mỗi ngày mua rau mua thịt tốn không ít, con có phải nên bù thêm cho mẹ chút tiền không?”
Tôi điềm tĩnh đáp:“Mẹ, tiền con sẵn sàng đưa. Nhưng mua gì, nấu thế nào, phải theo cách của con.”
Đôi mắt mẹ chồng lập tức trừng to:“Ý con là sao… không tin mẹ chắc? Còn bắt mẹ lập danh sách? Mẹ từng này tuổi rồi mà không biết mua rau nấu cơm à?”
Tôi giữ giọng bình thản:“Không phải con không tin mẹ. Nhưng vì sức khỏe của Na Na, chúng ta cần có chế độ ăn khoa học.”
Mặt bà lúc đỏ lúc trắng, há hốc mồm một lúc rồi gằn giọng:“Được thôi! Cứ làm theo lời con!”
Tôi ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần có kế hoạch rõ ràng, mọi chuyện sẽ dần tốt hơn.Những ngày đầu, mẹ chồng quả thực rất nghe lời.Thậm chí còn thường xuyên chụp ảnh bữa ăn của Na Na gửi cho tôi xem.
Nhưng chẳng bao lâu sau, những dấu hiệu lạ lại bắt đầu lộ ra.Thỉnh thoảng Na Na lẩm bẩm:“Có lúc đồ ăn bà nấu, vẫn giống như trước đây…”
Có hôm tôi về nhà, thấy thùng rác trong bếp sạch sẽ đến mức bất thường.
Và rồi một lần, tôi bất ngờ tan làm sớm.Đẩy cửa bước vào, bắt gặp Na Na đang ôm bát cháo thịt bằm chế biến sẵn, ăn ngon lành.Trong khi mẹ chồng thì thong thả gắp bông cải xanh và thịt bò tươi lên miệng.Bên cạnh còn nguyên mấy túi thực phẩm chưa bóc, vẫn còn niêm phong.
Bà hoảng hốt, lúng túng muốn giấu vội những vỏ hộp nhựa đi.
Tôi gằn giọng:“Mẹ, đây là gì? Tiền con đưa cho mẹ đi chợ, cuối cùng lại dùng để mua mấy thứ này sao?”
Mẹ chồng hất cằm:“Con bé thích ăn thì mẹ biết làm sao được?”
Tôi không nhịn được, chất vấn thẳng:“Vậy còn số thực phẩm tươi con đưa tiền mua, mẹ giữ lại để tự ăn, trong khi Na Na lại phải ngồi ăn đồ chế biến sẵn, như thế có công bằng không? Chẳng lẽ mấy bức ảnh mẹ gửi trước giờ chỉ là dàn dựng?Mà đồ ăn sẵn rẻ bèo thế kia, số tiền còn lại mẹ giữ làm của riêng phải không?”
Mẹ chồng lập tức trợn mắt:“Cái gì gọi là giữ riêng! Con ăn nói kiểu gì thế, khó nghe quá!”
Trương Vĩ đứng nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, cau chặt mày:“Minh Minh, em quá đáng rồi! Mẹ ăn chút đồ tươi thì sao? Chẳng phải Na Na cũng vẫn ăn đó à? Với lại, mẹ lớn tuổi rồi, bỏ ra ít tiền thì có sao đâu. Sao có thể gọi là lấy riêng? Mau xin lỗi mẹ đi!”
Xin lỗi ư?Tôi nhìn anh, nghe từng lời anh nói, lại thấy gương mặt hiển nhiên đứng về phía mẹ mình.Một nỗi bi thương nghẹn ngào dâng lên, như cơn sóng lớn tràn ngập trong lòng.
Không lâu sau, Trương Vĩ đã đem chuyện này kể lại cho bố mẹ tôi.Có lẽ thấy con gái chịu nhiều ấm ức, họ muốn đứng ra hòa giải đôi chút.Bố mẹ đề nghị sẽ sang nấu một bữa cơm, vừa để cảm ơn thông gia đã giúp trông Na Na, vừa tiện chuyện trò.
Ban đầu tôi không muốn để họ xen vào.Nhưng nhìn ánh mắt đầy lo lắng của bố mẹ, cuối cùng tôi vẫn gật đầu.
Hôm ấy, bố tôi dậy từ sáng sớm, ra chợ chọn con gà ta tươi ngon nhất, mua cá sống, thêm đủ loại rau theo mùa.Về đến nhà tôi, mẹ nhanh nhẹn buộc tạp dề, bố làm phụ.Hai người tất bật cả buổi chiều, chuẩn bị đủ món ăn đậm vị gia đình.
Trên bàn, từng món ăn nghi ngút khói, chan chứa tấm lòng.
Mẹ chồng ngồi xuống, ánh mắt đảo một vòng quanh mâm, khóe môi khẽ nhếch.Bà lấy đũa khẩy nhẹ con cá, chậm rãi cất giọng:“Ôi chao, thông gia thật khéo tay. Con cá này hấp vừa lửa, chín tới, đâu như tôi già rồi, tay chân chậm chạp, chỉ biết làm mấy món có sẵn, hâm nóng lên cho bọn nhỏ ăn tạm thôi.”
Mẹ tôi chỉ mỉm cười, không đáp.
Bà lại gắp một miếng thịt kho tàu, nhai nhẩn nha, rồi giả bộ trầm trồ:“Ừm, miếng thịt này kho nhừ thật, chắc hẳn ninh cả mấy tiếng đồng hồ? Vất vả cho hai bác quá. Ai chứ vợ chồng thằng Vĩ với con Minh Minh đều bận rộn, tôi nào có rảnh rỗi để tỉ mỉ thế này, miễn sao có cái gì nóng sốt bỏ vào bụng là tốt rồi.”